Tiểu thư ngổ ngáo-tập 3

,
19/06/2013 443

Chẳng lẻ là…..nhị tiểu thư ?- ông Ngô ngạc nhiên nói mà mắt mở to kinh ngạc- ko phải cô ấy đang ở nước ngoài sao ? sao lại về đây được?
- Con bé đó đã để lại một mảnh giấy với vài dòng tin nhắn rồi trốn qua đây , bây giờ ở bển đang náo động vì nó. Ba cháu đang tức giận lắm nên mới bảo cháu qua đây bắt nó – cô cũng hết cách với cô em bướng bỉnh của mình vì cô biết rằng điều gì nó muốn là nhất định phải làm cho được . Chiến này coi bộ đi công cóc rồi , cô thầm ngao ngán

Chưa đầy mười lăm phút , chiếc xe sang trọng đã đổ trước cửa một tòa cao ốc đồ sộ. Beatrice bước xuống với dáng vẻ tự tin nhưng cũng ko mất sự sang trọng, quý phái toát ra trên người .
- Bác ở đây đợi cháu một tí nha, cháu sẽ xuống liền – dặn dò ông Ngô xong cô đi thẳng vào trong.
Cô đi tới quầy tiếp tân và nhã nhặn hỏi :
- Làm ơn cho hỏi phòng tổng giám đốc ở lầu mấy?
- Dạ… dạ ở. lầu tám ạ – cô tiếp tân choáng ngợp trước vẻ đẹp của cô
- Cám ơn cô – cô mỉm cườii vớii cô tiếp tân rồi xoay người bỏ đi
Vừa mới đặt chân lên lầu 8 cô đã nghe giọng một người con gái vang lên phía sau:
- Cô là ai? có hẹn trước với tổng giám đốc hay ko?
- Hẹn trước? Bộ cần phải hẹn trước nữa sao? – Beatrice tỉnh bơ trả lời mà ko hay là khuôn mặt của cô gái nọ bắt đầu đanh lại
- Nếu ko có hẹn trước thì mời cô về cho . Tổng giám đốc đang họp – cô gái khó chịu nhìn Beatrice
- Mà nói nãy giờ vậy cô là ai mà có quyền đuổi khách vậy? – Beatrice vẫn thản nhiên hỏi cô gái nọ
- Tôi là Amy, là thư kí của tổng giám đốc như thế được chưa? – Amy kênh kiệu nói ( cái nì lấy đại tên thui nha)
-Cho dù tôi ko có hẹn đi nữa thì cũng đừng dùng thái độ đó mà đối xử với khách hàng – Beatrice nhìn thẳng vào mắt Amy mà nói làm cho cô ta có phần khiếp sợ – Tôi sẽ vào phòng ngồi đợi tổng giám đốc của cô .
Nói là làm Beatrice bỏ đi một nước vào phòng tổng giám đốc mặc cho Amy đang đứng đó nhìn cô mà tức tối.
Nói là làm Beatrice bỏ đi một nước vào phòng tổng giám đốc mắc cho Amy đang đứng đó nhìn cô mà tức tối.
-Cuộc họp đến đây kết thúc . Ngày mai mỗi phòng sẽ nộp cho tôi bản kế hoạch cho tháng sau – Ken nói xong rồi đứng dậy trở về phòng
- Tổng giám đốc à ! Anh có khách trong phòng đó – Amy bực bội nhưng vẫn cố gắng nói với Ken giọng ngọt ngào nhất
- Hôm nay tôi có hẹn với ai sao? – Ken ngạc nhiên hỏi
- Dạ ko ạ! Nhưng cô ta ko nghe em nói mà bảo là vào phòng đợi anh – Amy cố giải thích
- Thôi được rồi ! Cô đi làm việc của mình đi . À ! pha dùm tôi hai tách trà luôn – Ken đi về phòng mà ko khỏi thắc mắc về vị khách ko mời này
Mở cửa bước vào phòng mình anh thật sự ngạc nhiên vì thấy có người đang ngồi trên chiếc ghế của anh và quay mặt ra ngoài. Anh từ từ bước đến và cất tiếng hỏi với giọng lịch sự:
- Xin lỗi nhưng chúng ta có biết nhau ko? Sao lại ngồi trên ghế của tôi vậy?
- Dĩ nhiên là quen rồi – cô gái vẫn tiếp tục nói
- Ủa! Sao nghe giọng quen quen – Ken ngờ ngợ
- Sao hả? Nhớ được chưa? Trí nhớ của anh tồi quá đấy – Beatrice vẫn nói mà ko hề quay lại
- Em….Ko thể nào, em chẳng phải đang ở Milan sao?- Ken lần này còn kinh ngạc hơn vì biết được ngồi đó là ai rùi. Người con gái mà anh yêu nay đã trở về
Beatrice bây giờ mới xoay người lại đối diện với anh. Cả hai người gặp nhau , bao nhiêu nỗi nhớ nhung ấp ủ bây lâu nay dùng như đang vỡ òa ra. Ken chạy lại ôm chầm cô. Ôm thật chặc như sợ khi buông tay mình ra thì cô sẽ tan biến .Hai người cứ thế mà nhìn nhau , nhìn thật sâu vào mắt đối phương như tìm lại những kỉ niệm ngọt ngào của cả hai. Sau những năm xa cách , tình cảm của hai người ko những ko phai nhòa mà còn trở nên mạnh liệt hơn. Vì đều là những người trong nganh thờii trang , bận bịu là việc ko tránh khỏi nên cả hai rất ít có thời gian trò chuyện chứ đừng nói đến việc gặp nhau. Giờ gặp lại hỏi ko vui sao được?
- Beatrice ! Anh nhớ em nhiều lắm – Ken thì thầm bên tai cô
- Em cũng thế cũng nhớ anh lắm!- cô cười hạnh phúc rồi lại ôm anh thật chặt như đền bù khoảng thời gian xa cách
Ken từ từ cuối xuống trao cho cô một nụ hôn nồng cháy . Đối với cả hai khoảnh khắc này như ngưng đọng , trên đời này chỉ còn lại mình anh và cô mà thôi . Nụ hôn kéo dài như vô tận nếu ko có tiếng gõ cửa của Amy thì cả hai mới buông nhau ra.
- Tổng giám đốc trà của anh đây
- Uhm! Cô để đó đi – Ken nói và chỉ tay lên bàn
Đặt 2 tách trà lên bàn rồi ra ngoài nhưng cô cũng ko quên liếc nhìn Beatrice bằng một cái nhìn sắc lẻm.
- Cô gái đó là thư kí của anh uh? – Beatrice nhìn theo bóng của Amy khuất sau cánh cửa rùi quay sang hỏi Ken
- Uhm! Cô ấy là Amy , thư kí anh mới mướn đó – Ken nói và nhìn ra cửa

Em biết tên cô ta rồi – Beatrice nói
- Bộ.. em ghen hả ?- Ken vừa vòng tay ra trước ôm cô vừa ma mãnh hỏi cô
- Xí ! Ai dư hơi đâu mà ghen – nói vậy thui chứ thật ra cô đang rất hạnh phúc trong vòng tay mạnh mẽ của anh
- À mà sao tự nhiên em lại trở về đột ngột vậy?- Ken sực nhớ
- Nếu em nói em nhớ anh muốn về thăm anh được hông ?- cô cũng tinh nghịch chọc anh
- Dĩ nhiên được anh còn mừng nữa là khác, chỉ sợ ko phải vậy thui- Ken xoay người cô lại đối diện với mình nhưng vòng tay anh vẫn siết chặt lấy cô

- Nè ! Đàng hoàng lại đi, nói chuyện nghiêm túc nè – cô lườm anh
- Thì anh đang đàng hoàng lắm đây – anh vẫn ko thôi chọc cô ( ông nì xem vậy cũng ghia thiệt)
- Anh mà còn vậy em đi về a\’ – nói rồi cô vờ quay lưng đi nhưng đã bị anh nắm lại
- Ok !OK! Xem như anh sợ em quá rùi – Ken vừa nói vừa chấp tay lại vẻ mặt hết sức ngây thơ ( vô số tội) làm cô ko khỏi phì cười – rùi em nói đi , anh nghe
- Lần này em về một là vì nhớ anh muốn thăm anh . Còn chuyện thứ hai là…- nói đến đây cô bỗng thở dài
- Là chuyện của Rannie phải ko?? – Ken hiểu ý người yêu
- Uhm ! Em đang đau đầu vì chuyện này nè . Ba em bảo là phải bắt nó về cho bằng được nhưng ….. em ko nở làm như thế với con bé . Nó đang ở chỗ anh phải ko? – Beatrice giọng buồn buồn hỏi anh
- Sao em biết ? Anh đâu có…- Ken bất ngờ vì ko hiểu sao cô lại biết chuyện này
- Ở đây nó còn có chỗ nào để đi ngoài nhà anh? Về nhà ba cho bị bắt sao? – Beatrice lườm yêu anh nói
- Em có muốn gặp nó ko? – Ken hỏi
- Dĩ nhiên , mục đích chính em về đây là muốn gặp nó mà – Beatrice nói
- Uhm ! Vậy để anh thu xếp công việc rồi chở em về – Ken nhìn cô nói
Sau giờ tan học , bốn cô tung tăng đi ra cổng trường. Các cô ko hề biết , từ nãy đến giờ vẫn có mấy cặp mắt đố kị đang theo dõi:
- Bọn nó phải ko? – một cô gái hỏi
Uhm ! Ba con ranh đó đó – cô thứ hai trả lời
- Để đó đi, tao ko bỏ qua dễ dàng vậy đâu – cô gái ban đầu nói rồi bỏ đi với nét mặt sát thủ
- Nè! Joe ngày mai qua nhà tui chơi đi, hay tối nay mình đi shopping nha – Ariel hí hửng nói
- Được đó , được đó ! Hôm nay hay là đi shopping đi. Đi đâu chứ đi shop là tui ok liền .Lần trước tại ba ” ông tám ” đó mà chưa mua được gì nhiều- Rannie tranh thủ nói .
- Tui cũng đồng ý lời Rannie đó . Bà thì sao hả Joe? – Nana bất ngờ quay qua hỏi Joe.
Nhưng hình như , từ nãy đến giờ ko cô ko có theo dõi câu chuyện của mấy cô bạn. Cô cứ vừa đi vừa suy nghĩ điều gì đó hết sức đăm chiêu.
- Joe ! Joe ! Joeeeeeeee ! – Nana bực mình hét toáng lên
- Hả ? Hả? Chuyện gì ? Chuyện gì sảy ra ? – cô giật mình hỏi
- Bà nha! Từ hồi chiều đến giờ bà làm gì như người mất hồn vậy? Sảy ra chuyện gì , khai mau ? – Rannie nheo mắt hỏi
- Có phải bị chàng nào bắt mất hồn rồi ko? – Ariel lém lĩnh
- Làm gì có chứ ! Mấy bà ban nãy nói gì ? Nói lại tui nghe xem ! – Joe chối bay chối biến
- Tui hỏi bà tối nay đi shop ko? – Nana nhắc lại cho bạn mình nghe
- Uhm! Dĩ nhiên đi òi – Joe phấn khởi nói . Vì khi nghĩ đến việc mua sắm là cô hết bùn ngay ( mấy cô nì đúng là bạn bè muh)
- Tin tin… – tiếng kèn xe vang lên phái sau làm các cô giật mình quay lại xem xét sự tình .
- Lên xe ! Nhanh lên ! – Dason , Mike và Joseph đang ngồi trên ba chiêc xe đua thứ thiệt ra lệnh
- Tại sao chúng tôi phải lên xe các anh? – Nana đanh đá hỏi
- Bây giờ các cô có lên ko? Hay là….- Joseph hỏi lửng lờ , nhưng các cô cũng lờ mờ đoán ra các anh muốn gì
- Thui nha ! Có gì tối nay tui gọi cho bà – Rannie nói với Joe rồi ba cô leo lên xe.
- Đúng là ngang ngược hết sức – ba cô rủa thầm – tự nhiên bị họ nắm tẩy à ! Tức chít
Ba chiếc xe phóng như tên bay trên đường , làm mấy cô nàng hồn vía lên mây.
+ Trên xe Mike :
Rannie lên xe , ko nói năng cũng gì mà nhìn chăm chăm anh như muốn ăn tươi nuốt sống .
- Way! Đừng nhìn tôi bằng cặp mắt đó được ko? – Mike nhìn Rannie nói
- ………- cô ko thèm nói gì
- Sao ko trả lời ? Bình thường cô dữ lắm mà ? – thấy Rannie ko lên tiếng trả lời anh ngạc nhiên vô cùng
Quả thật sau câu nói của Mike , cô ko còn nhìn anh nữa mà chuyển sang nhìn thẳng phía trước . Ko hiểu sao khi có hai người như thế này cô ko muốn cãi chút nào. Mike thì ngược lại , thấy cô ko lên tiếng , nghĩ là cô khi dễ mình nên anh tăng tốc xe làm cho cô hoảng hồn la lên:
- Anh điên hả? Chạy chậm lại thôi – Rannie vừa nói vừa nhắm tịt mắt lại vì mọi vật xung quanh cô bây giờ trôi qua vùn vụt
- Chịu mở miệng rồi hả? – Mike nhếch miệng cười hỏi
- Anh có chạy chậm lại ko? – Rannie hét lên
Nhưng hình như tiếng hét của cô ko có tác dụng gì mà càng làm cho anh thêm phần phấn khích.
- Anh dừng lại thì đừng trách tui – nói rồi cô cầm tay anh đưa lên miệng mình , cắn thật mạnh
- AAAAAAA …. két…! – vì quá đau nên anh thắng gấp lại làm cho đầu cô đập mạnh về phía trước

Cô điên hả? – anh quát
- ANh điên thì có . Làm gì mà chạy nhanh vậy? Một cái cắn như vậy là ít đó – vừa xoa xoa cái trán mình cô vừa giận dữ quát
- Đầu cô bị gì vậy ? Đưa tui xem coi – bây giờ anh mới phát hiện ra cái trán của cô đang sưng đỏ lên .
- Ko cần anh lo ! Anh lo mà chạy cho đàng hoàng lại đi – cô gạt tay anh ra và nói
Tức mình nhưng ko thể làm gì khác được nên anh chỉ biết lẳng lặng chở cô đi tới diểm hẹn mà thôi.
Rannie thì ngồi đó mà cảm thấy khó chịu trong lòng. Rõ ràng là cô ko muốn nói vậy thế mà vẫn nói. Khi thấy anh có vẻ hụt hẫn vì bị cô từ chối , ko hiểu sao cô thấy tội nghiệp anh.

- Xin lỗi nha! Tôi.. tôi thật ko cố ý nói vậy đâu – Rannie lí nhí nói . Ko thấy anh phản ứng gì cả nên cô đành im lìm , ko dám hó hé gì cả
Mike đâu phải hem nghe, anh chàng đang sướng mê li đó chứ! Trên môi anh lúc đó đã nở một nụ cười ác ma mà cô nèo coa\’ hay đâu
+ Xe của Joseph:
- Tên kia ! Anh địng chở tui đi đâu hả? – Ariel bực mình hỏi
- Đi kí “hợp đồng” – anh đáp gọn
- Lần trước làm đổ kem của tui, tui còn quên chưa bắt đền anh – Ariel nhắc lại chuyện cũ ( hixhixhix ss nhớ dai ghê)
- Cô còn nhắc nữa hả? Hôm đó cô làm cái mặt tui toàn là kem ko tui còn chưa tính sổ cô nữa kìa – joseph cũng ko vừa
- Hahahahaha nhớ lại khuôn mặt của anh lúc đó thiệt là…hahahaha , giống mặt mèo dễ sợ. hahaha – cô ngồi nhớ lại ” kiệt tác ” của mình mà cười khúc khích
- Cô cười đủ chưa? Đừng cười như thế nữa giống con ngốc lắm – anh quê độ nói . Mặc dù chính nụ cười đó làm anh cảm thấy rất ấm lòng.
- Nè! Bộ anh thân với hai người kia lắm hả? – cô hỏi
- Uhm! Chúng tôi chơi với nhau từ nhỏ – anh nói
- Hihihi vậy giống tụi tui òi – Ariel vui mừng vì có người giống mình
- Ủa , vậy ba cô cũng chơi thân từ nhỏ với nhau à ? – anh ngạc nhiên nhìn cô
- Ba chúng tôi như chị em ruột thịt vậy đó , đi đâu cũng có nhau. Do ba mẹ quá bận ko có thời gian chơi với chúng tôi nên chúng tôi phải tự chơi với nhau thôi à – Ariel buồn buồn nói – ai nói là nhà giàu thì sướng chứ?
- Ko ngờ tuổi thơ của các cô là như thế! Cô ko có anh chị em hay sao? – Joseph thông cảm
- Không ! Ba mẹ chỉ có một mình tui thôi , nên nhiều lúc thấy người ta có anh chị em cũng ham lắm chứ! – cô thật thà nói – nhưng cũng may là còn có Nana và Rannie làm bạn nên tui hem cảm thấy cô đơn, bây giờ còn có cả Joe nữa
Joseph nghe Ariel bộc bạch tâm sự của mình , anh cả thấy cuôc sống của cô và anh cũng giống nhau. Ko có ai chịu làm bạn cả , chỉ có duy nhất hai người bạn thân . Nhưng họ ko thể khỏa lấp được nỗi trống vắng trong tâm hồn anh được. Anh đột nhiên quay sang nhìn Ariel. Cô nàng đang mơ màng nhìn phong cảnh hai bên đường trên môi vẫn nở nụ cười thiên thần.
- Cô ngốc này thiệt là.. – anh vừa nghĩ vừa mỉm cười . Chiếc xe đua vẫn lướt nhẹ trên mặt đường
- Tên ôn thần này hum ni sao mà lạ thế? Thường ngày mặt mày lúc nào cũng khó đăm đăm , gặp là mắc cãi hem à ! Nhưng thui kệ , hôm nay hắn hem cãi là Mô Phật òi. Nhìn kỹ cũng đẹp trai lém chứ bộ,hihihihi – Ariel thầm nghĩ rồi cười một mình
Trên xe Dason:
- Tại sao các anh lại làm vậy?? – Nana tức giận hỏi
- Ko tại sao cả, vì chúng tôi thích thôi – câu hỏi tối nghĩa của Nana mà anh cũng hiểu mà trả lời
-” Vì chúng tôi thích ” nói thế mà nghe được à? – cô lặp lại câu trả lời của anh mà sôi máu
- Tui muốn thấy vẻ mặt đau đớn của cô. Hahahaha- nói rồi anh cười lớn như phát cuồng
- Anh đúng là ác quỷ hút máu người – Nana khiếp sợ trước giọng cười quái gở của anh
- Đúng! tui là ác quỷ và tôi sắp ăn thịt cô đây – anh vừa nói vừa thắng gấp rồi đưa mặt mình sát mặt cô mà nói
- Anh. anh. dám. tui sẽ.. cắn cho anh chết lun – cô nuốt nước miếng , lắp bắp nói
Dứt lời ba cô phòng như tên bắn ra khỏi nhà vì sợ nếu để ba tên kia chờ lâu thì ko biết lại xảy ra chuyện gì nữa
- Way ! Các cô làm gì mà lâu quá vậy hả? – Mike cằn nhằn
- Vậy mà lâu hả? Các người cũng vừa thôi chứ , gọi thì từ từ người ta ra , ham hố chạy mắc công té đến lúc đó các anh lấy gì mà đền cho chúng tôi? – Rannie nẹt Mike một tràng. Còn Nana Và Ariel thì chỉ biết đứng đó cười khúc khích
- Cô… – Mike cứng họng , quá quê độ anh ” giận cá chém thớt” quay qua nẹt hai cô kia – còn hai cô cười đã chưa?
- Chưa rồi sao? – hai cô đồng thanh
- Ba cô .. ngon quá ha ? – Mike bốc lửa
- Thôi đi mấy người cãi nhau đủ chưa? Lên xe mau đi – Joseph bực mình gắt
- Chưa ! – hai người đồng thanh làm cho Joseph giật mình im bặt hem dám nói nữa
- Ai cho anh bắt chước tui ? – Rannie nhướng mắt hỏi
- Xí ! Ai thèm ko biết ai bắt chước ai à? – Mike nói
- @#^&%*&)(*$#^)*-)(^%*&()*) – một cuộc chiến bằng võ mồm đã xảy ra
Chỉ có chuyện cỏn con vậy mà hai người đứng la lối suốt gần mười phút, mọi người chỉ biết trố mắt mà nhìn chứ hem ai can đảm can ngăn vì sợ vang miểng trúng mình. Mùi thuốc nổ bốc lên nồng nạc xung quanh hai nhân vật chính.

Thấy tình thế nguy cấp, Nana đánh bạo lên tiếng trước:
- Thui hai người cho tui can đi được ko? Mọi người chỉ còn chờ hai người thôi đó ! Hay hai người định đứng cãi suốt như vậy sao? – cô cười cầu hòa
- Hứ! Nể tình bạn tui , tui ko thèm chấp anh nữa – Rannie nói xong thì mở cửa xe Mike chui vào
Bây giờ mọi người mới có thể thở phào nhẹ nhõm , rồi từng cặp , từng cặp lên xe và phóng đến Bar
————————————————
Đó là một quán Bar to, nằm ngay giữa lòng thành phố. Nó được đặt cho một cái tên rất hay ” Waiting Bar ” . Bên trong mọi người đang điên cuồng lắc lư theo điệu nhạc sôiđộng cộng với những ánh đèn đủ màu làm cho không khí thêm phần nóng bỏng , kích thích lòng người. Nhưng đối với ba cô thì nơi này quá ồn ào , âm thanh nghe nhức óc. Ko phải là lần đầu đến Bar nhưng ko hiều sao lần này các cô cảm thấy ko khí ngột ngạc vô cùng
- Các cô đi lẹ một tí được ko? – Danson quay lại nói
- Hứ! Đồ ba trợn hèn chi ham đến mấy chỗ này – Nana liếc Danson và lầm bầm
- Hey bên này nè !- tiếng một chàng trai ngồi ở một chiếc bàn thuộc hàng VIP lên tiếng
Ba anh chàng đã thấy và đi xăm xăm lại đó , còn các cô chỉ biết lủi thủi đi theo.
- Anh đến lâu chưa? – Danson lên tiếng hỏi

Cũng mới tới thôi ! – người đó ko ai xa lạ đó chính là Matt
Đang đi đột nhiên Ariel hét toáng
- A.AAAAAAAA – Ariel đột nhiên la lên làm cho hai cô kia hoảng hồn quay lại hỏi . Nhưng cũng may do tiếng nhạc quá ồn nên ko ảnh hưởng đến ai cả
- Chuyện gì mà bà la dữ vậy? – Nana hỏi
- Bộ gặp ma hả? – Rannie chọc
- Ko phải , mà là…- Ariel lắp bắp còn chưa tin vào mắt mình
- Vậy chứ sao? Bà nói lẹ đi tui sắp lên tim òi nè – Nana bực mình
- Bà đừng nói với tôi ở đây mà cũng gặp được người quen nha ! – Rannie cười cười nói
- Là thiệt đó ! Chẳng những quen mà còn thân nữa kìa !- Ariel nhìn hai người nói mà mắt vẫn nhìn về phía bàn của Matt
- Hả? Ai? – hai cô đồng thanh
- Là…là.. Joe đó
- Cái gì? – cả hai cùng hét lớn

- Ko tin thì bà nhìn đi – nói xong cô chỉ thẳng về hướng bàn của Matt
- Trời !!!!!! – hai cô sủng sốt , lấy hai tay dụi mắt mình vì các cô ko
tin những gì đang diễn ra trước mắt mình nhưng sựt thật vẫn là sự thật các cô ko thể chối bỏ điều đó
- Tới đó đi – Nana nói với ánh mắt sát thủ
Rồi ba cô xăm xăm đi tới bàn của các anh mà trên gương mặt nở một nụ cười hiểm
- Hi ! Joe – ba cô đồng thanh nói
- A…Hi …- cô kinh ngạc hỏi – tại.. tại sao mí bà cũng ở đây?
- Thì bà tới được dĩ nhiên tụi tui cũng tới được òi – Rannie nheo mắt nói
- Bà…bà – cô lắp bắp nói vì cô biết mình sắp sửa bị ba con bạn đem lên bàn mổ
- Ủa ba người biết nhau hả ? – Matt ngơ ngác hỏi
- Hihihihihi ko chỉ quen mà còn là bạn thân nữa đó – nói rồi Nana ngồi xuống khoác vai Joe cười nói – phải ko Joe?
- À. ờ . đúng . Chúng tôi là bạn thân của nhau mà – cô cười trừ
- Mà sao mấy bà cũng ở đây ? Quan trọng hơn là tại sao mấy bà lại đi cùng ba tên kia ? – nhớ chực cô hỏi và chỉ thẳng vào mặt ba chàng
- À.. à…- Nana lùng túng hem biết nói sao nên bán cái sang hai người kia – thui hai bà nói đi
- Tui… tui …- hai người cà lăm liếc nhìn Nana
- Để tui nói cho – Danson gở rối dùm ba cô nàng – ba cô ấy hiện giờ đang là nô lệ của chúng tôi
- Hả ????? – Matt và Joe kinh ngạc rồi bỗng cả hai phá ra cười sắc sụa
- Hahahaha vậy mà tui tưởng có mình tui chứ – Joe vui quá nên lỡ trớn ” Ko đánh tự khai”
- Bà….mới nói gì thế? – Nana nhìn cô rồi từ từ ngồi xích lại đâu mặt với cô
- Tui… đâu coá nói gì đâu – cô chối bay chối biến
- Anh hai sao đầu anh bị cái gì vậy? – Danson chỉ lên đầu Matt hỏi
Anh đáng mắt nhìn sang Joe rồi nói:

Anh bị một con mèo hoang cắn nhằm í mà
- Anh nói ai là mèo hoang hả? – cô dị ứng rồi nghênh mặt hỏi
- Ai thì tự biết – anh lơ lửng đáp làm cô tức ói máu
- Có chuyện gì xảy ra nói cho tụi tui nghe coi – Rannie đánh nhẹ vào tay Joe nói
- Thui được òi . Để tui nói – cô xụ mặt nói
Sáng hôm đó , lúc ba cô bị các anh lôi đi bỏ mặc Joe đứng đó . Từ trong lớp cô nghe:
- Joe !! Thằng John lấy tập bà nó chép bài kìa – tiếng con Ann vang lên lanh lãnh
Joe giật mình quay lại thì thấy thằng John bạn cô đang ung dung lấy tập cô ngồi chép bài một cách ngon lành . Cô bước từ từ đến chỗ nó mà gương mặt đằng đằng sát khí. Mọi người trong lớp đều đứng xếp re , im phăng phắt ai cũng cầu cho thằng John được bình yên vì mọi người đều biết Joe ko phải là người hiền lành mà dễ dàng tha cho những đứa chưa được sự cho phép của cô mà dám lấy đồ của cô. Nên ai ai cũng toát mồ hôi lạnh còn thằng John thì cứ ” mình chân như vại ” hem biết tai hoạ đang ập đến.
” Rầm ” Joe đập mạnh bàn làm mọi người hồn vía lên mây . Thằng John bây giờ mới xanh mặt , nó liền nở một nụ cười cầu may với Joe:
” Rầm ” Joe đập mạnh bàn làm mọi người hồn vía lên mây . Thằng John bây giờ mới xanh mặt , nó liền nở một nụ cười cầu may với Joe:
- Hihi Joe mình là bạn mà phải ko?
- Ừ ! Là bạn – Joe cũng cười với nó mà nhìn mặt cô đầy gian sảo – Bạn mà làm như vậy đó hả ? – cô hét lên
- Joe cho tui mượn đi – nó vẫn còn ngoan cố
- Đưa- đây – cô gằng từng tiếng
- K…o..ko – hắn ta lắp bắp nói mà ko hay rằng mặt cô đang chuyển màu từ xanh sang đỏ tía
- Hỏi lần cuối có đưa hay ko? – mắt cô long lên thật khiếp
- K.o..ooo – thằng John lắp bắp nói
Thằng John hôm nay ko biết nó ăn nhằm cái gì mà cả gan dám lấy tập của cô. Mà đòi nó ko trả nữa mới đau. Tức khí lên, Joe rượt nó:
- Dzaaaaaaaaaaaaa trả đây – cô rượt John chạy vòng vòng rồi cuối cùng chạy luôn ra khỏi lớp
Còn Matt thì sau khi đăng kí thì anh đi một vòng tham quan trường học. Đang ngắm nghía lối kiến trúc của trường thì anh nghe phía trước có tiếng hét của một cô gái :
- Cái thằng kia có đứng lại ko thì bảo ?
- Ko…. ngu sao ? – người con trai vừa chạy vừa ngoái đầu lại nói
- Vậy thì đừng trách bổn cô nương đây ra tay độc ác nhé – cô ngừng lại thờ hùng hục nói . Rồi cô tháo một chiếc giày cô mình ra và lấy trớn từ xa phóng thẳng về phía trước
- ” Bốp ” AAAAAA chết tui rồi – tiếng một chàng trai lạ vang lên làm cô giật mình
- Hahahaha .trời ơi cười chết tui rồi! – thằng John đứng đó ôm bụng cười
- Sao lại như vậy chứ ? Rõ ràng tui đã nhắm trúng đích rồi mà ta ? – cô thắc mắc thì nghe
- Cô nhắm trúng cái con khỉ . Cái đầu của tôi bị cô làm ra nông nỗi này nè !
Bây giờ cô mới nhìn kĩ ” kiệt tác ” mà cô gây ra cho anh chàng bất hạnh này là trên trán anh ta sưng lên một cục
- hahahaha mà ai bảo tự nhiên anh đâm đầu vào làm chi – cô cười khúc khích làm cho anh càng điên tiết hơn
- Cô .. cô đi theo tôi – anh nhìn cô bằng ánh mắt tức tối rồi cầm tay cô lôi đi
- Way way buông tôi ra anh đưa tôi đi đâu vậy hả ? – cô hét lên

Đi gặp hiệu trưởng . Nữ sinh của một trường danh tiếng lại có những hành vi thô lỗ để xem cô có lời gì thanh minh cho việc làm này – anh vẫn ko buông cô ra
- Way ! Vừa thôi chứ – cô giằng mạnh tay ra khỏi anh
- Tôi muốn cô phải bồi thường thiệt hại cho tôi – anh nhìn cô gian sảo nói
- Phải bồi thường cái gì ? Tiền à ? – cô nhướng mày hỏi
- Tiền thì tui hem thiếu – anh nói
- Vậy anh muốn sao ?
- Dễ thui . Muốn cô phải chăm sóc cho vết thương của tui và chữa trị nổi đau tinh thần cho tui – anh khoái chí nói
- Cái gì? – Joe hét toáng lên – Anh bị hâm chắc
Nói xong cô toang bỏ đi nhưng bị anh gọi giật lại . Anh tưng lửng nói :
- Ờ cũng được ! Cô đi đi để xem ngày mai ai hâm nhá – anh vừa nói vừa quơ quơ chiếc điện thoại đang ghi hình hết tất cả mọi việc của cô ban nãy ra trước mặt Joe. Còn Joe thì đứng đó như trời trồng ko nói được lời nào
Thấy vậy , Matt bước tới chỗ cô nham hiểm cười hỏi:
- Sao hả? Đoạn phim coá hay ko? nếu ngày mai nó được phát lên mạng thì sẽ ra sao nhỉ? – anh xoa cằm vờ suy nghĩ nói – một tiểu thư của trường nổi tiếng lại có những hành động thô thiễn như thế ko biết người ngoài nhìn vào sẽ đánh giá thế ha? Rồi nghĩ ngôi trường này ra sao ta?
- Thật ra anh muốn gì ? Nói đi – mặt cô hầm hầm hỏi
- Ko ! Chỉ muốn cô làm ” y tá ” cho tui ba tháng thui à – anh khoái chí nói
- Ba tháng ? – cô trợn mắt nói như hét
- Sao? chê ít hả? – Matt nhướng mắt trêu – hay là muốn..
- Được ba tháng thì ba tháng . Nhưng sau ba tháng anh phải xoá bỏ đaọn phim đó cho tui OK? Nếu ko thì miễn bàn – cô nhìn anh bằng ánh mắt hình viên đạn
- Ok thui ! Nhưng phải coi biểu hiện của cô thế nào đã – anh nói
- Hừ! Anh là đồ tồi – cô lầm bầm
- Đưa điện thoại cô đây nhanh lên! – anh lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của cô
- Chi? – cô hỏi cộc lốc
- Rủi khi nào tui cần “gặp”cô thì phải biết số chứ . Nhanh lên ! – anh trừng mắt nói
Joe lầm lì lôi chiếc điện thoại xinh xinh trong túi ra đưa cho anh . Matt cầm lấy và nhanh chóng nhập số của mình vào máy cô và nhập số cô vào ” sổ đen” của anh .

Xong rồi anh phán một câu ngắn gọn:
- Chuẩn bị tâm lí đi tối nay bắt đầu làm ” y tá” cho tui nhá – nói rồi anh cười rõ to và bỏ đi một nước.
Còn cô đứng đó muốn cầm dao phóng cho anh chết giất luôn tại chỗ ( hixhixhix ss nhà ta dữ we\’ ). Cô ko hiểu hôm nay cô gặp vận xui gì mà gặp phải một tên điên khùng như vậy . Chán thật ! Cô thầm nghĩ rồi lủi thủi trở về lớp. Suốt tiết học đó cô ko tài nào mà học được cả. Cũng tại tên Matt đáng ghét đó đó – cô thầm rủa
-Mọi chuyện là như vậy đó – Joe kết thúc câu chuyện bằng một giọng buồn buồn
Còn mí người kia thì ngồi cười lăn cười bò cả ra , làm cho cô cảm thấy nóng máu vô cùng . Cô quát lên:
- Mí người còn cười được nữa hả? Đúng là ác mà , cười trên sự đau khổ của người khác . Hứ – cô trách ba cô bạn mình

Hahaha. haha ko ngờ bà cũng vậy …hahaha
- Hơ mà nghĩ cũng hay hay . Ko hiểu anh em nhà các người mắc cái giống gì mà cứ thích đài đọa người khác thế? – Rannie càu nhàu
- Chắc mí người cóa bịnh về tâm nhí òi – Ariel vừa ngồm ngoàm ăn kem vừa nói
- Cô… – Joseph tức xì khói vì hem làm gì được cô
- Sao? Cô cô cái khỉ gì ? – Ariel liếc anh một cái sắc lẻm – nói ko lại thì đừng nói ( hixhixhix tội nghiệp anh tui )
- Tui chưa thấy con gái gì mà chằn ăn chăn quấn như các cô ! – Mike lên tiếng bênh vực bạn
- Chúng tui vậy đó rồi sao? Chướng mắt uh? Vậy thì đuổi chúng tui đi cho các anh rảnh mắt mà cũng đỡ mệt hơi nữa – Rannie tuông một tràn rồi cô khinh khỉnh nói thêm – hông chừng đuổi chúng tôi rồi anh còn sống thọ hơn được vài năm nữa á

Lời nói của cô làm cho mọi người cười bể bụng. Còn mặt Mike thì chuyển từ đỏ sang tái mét . Anh chàng tức rung người nhưng vẫn cố gắng kềm chế và nở một nụ cười ác ma với Rannie làm cô sởn gai óc :
- Đuổi cô? Tui đâu có ngu mà mắc bẫy . Tui thà bị tổn thọ nhưng bù lại có thể từ từ hành hạ cô mỗi ngày. Chỉ nghĩ tới đó thôi mà tui đã thấy sung sướng òi ! Hahahaha
- Anh … được để tui chống mắt coi coi anh sẽ hành hạ tui thế nào – Rannie nghênh mặt thách thức
Trông tình hình cóa vẻ hem êm đẹp gì choa mí , Matt mới lên tiếng nói:

- Thui hôm nay chủ yếu là vui chơi thôi hai đứa mỗi đứa nhường nhịn nhau một câu đi ha?
- Không bao giờ – cả hai đồng thanh
- Ai cho anh / cô bắt chước tui ? – đồng thanh tập hai
- Bắt cước cái con khỉ – đồng thanh tập ba ( anh chị nì hợp dữ )
- Hứ
- Hai người đồng thanh đồng thủ quá ha? Người ngoài nhìn vào ko biết còn tưởng là hai người.. – Nana nói mà lòng sợ như cầy sấy
- Xí ! Cho tiền tui cũng ko thèm ! – Rannie vừa nói vừa nguýt Mike một cái rõ dài rồi cố nói kéo dài cho anh nghe – Bà đừng đánh giá mắt thẩm mĩ của tui thấp vậy chứ !!!
- Tui cũng ko thèm . Hạng con gái đanh đá, dữ như bà chằn như cô dù vứt ra đường tui cũng ko thèm ngó tới huống chi là nói đến chuyện nảy sinh quan hệ – Mike ngồi kế bên nghe vậy cũng ko vừa đốp chát lại ( anh iu cũng dữ dằn thiệt )
- Hứ ! Còn đở hơn những người miệng nói một đằng lại làm một nẻo. Lúc thì nói là ko ưa mà tối ngày cứ lẽo đẽo bám theo như oan hồn ko tan – Rannie nói bóng gió
- Cô…. ko ngờ cô còn ác miệng tới vậy – Mike nghinh mặt nói
- Hô hô hô ! Anh biết như vậy hình như quá muộn rồi đó . Chẳng những vậy mà tâm địa cũng rất xấu hahahaha – nói xong cô làm dấu hình chữ V của kẻ chiến thắng để trêu ngươi Mike

Mike thì giờ đây giận tím tái cả mặt. Đôi môi mím lại tưởng chừng như sắp tứa máu . Còn Rannie vẫn trơ trơ mặt ra , cô thấy hả dạ vô cùng vì đã đánh gục anh một cách tuyệt đối. Rồi cả hai cùng quay mặt về chỗ khác làm cho mọi người càng thêm lo lắng . Trống ngực ai nấy đều đập thình thịch như chực chờ nhảy ra ngoài. Đột nhiên Rannie quay lại nói với ba cô bạn mình:
- Ra nhảy thôi ! Tới đây mà ko chơi cho thỏa thì hơi uổng!
- Ờ.. ờ.. – ba cô nhìn nhau kinh ngạc . Hem ngờ Rannie thay đổi thái độ lẹ như vậy.
Nói rồi bốn cô bỏ ra sàn nhảy để các anh ngồi đó với một khuôn mặt ngạc nhiên tột độ. Các cô như hòa mình với dòng nhạc Disco sôi động, Rock cuồng nhiệt .. Họ nhảy như thể chư bao giờ được nhảy, sàn dance giờ đây như bừng sáng hẳn lên . Mọi người đều đừng xoay quanh thành một vòng tròn bao bọc lấy bốn cô. Họ trố mắt

nhìn những cái uốn éo điệu nghệ , cái đánh hông uyển chuyển của các cô mà thầm khâm phục. Còn mí anh nhà ta thì khỏi phải nói òi. Các chàng ngồi há hốc mà nhìn . Vì họ ko ngờ các cô biết nhảy mà lại rất sành và đẹp nữa là khác. Đây là một phát hiện đầy thú vị cho bốn anh.

Trong bốn cô , người nhảy xung nhất có lẽ là Rannie.
Những bực dọc trong người cô như được phát tiết ra hết. Chợt ở đâu có mấy chàng trai lạ mặt xuất hiện. Họ đến nhảy cùng với các cô , nói một cách chính xác hơn là họ cố tình làm vậy. Còn các cô thì thấy rất bình thường , vì đây là sàn dance thì ai mà chẳng có quyền nhảy chứ! Nhưng sự việc đâu chỉ đền đó là xong, thấy bốn cô ko có phản ứng gì nên họ càng lấn lướt hơn. Họ bắt đầu giở trò sờ sẫm khắp mí cô. Bốn cô giờ này mới giật mình hét lên:

essay writer

- Mấy người làm cái gì vậy? – bốn cô hét lớn làm cho mọi người giật mình
Tiếng nhạc chợt tắt hẳn sau tiếng hét của mí cô. Các anh thấy vậy cũng hoảng hồn lao tới
- Em gái làm gì mà dữ vậy? Bọn anh chỉ muốn nhảy cùng em thôi mà – một tên vừa nói vừa lấy tay sờ lên mặt Nana một cách nham nhở
- Bỏ bàn tay dơ bẩn của các người ra khỏi người tôi ngay !- cô tức tối quát
Vừa nói cô vừa giật phắt đôi bàn tay gớm ghiết của gã đàn ông đó ra. Hắn chẳng những ko tức tối mà hắn còn cảm thấy phấn khích hơn . Hắn ta kê mặt sát mặt Nana , mùi rượu nồng nặc trên người hắn phát ra làm cho cô muốn phát ói rồi sỗ sàng nói:
- Em gái ko cho thì thôi làm gì dữ vậy? Nóng giận như vậy ko tốt cho sức khỏe đâu !!!
- Đúng đó ! Mí em xinh đẹp như thế , nhảy hay như thế thì làm bạn nhảy với bọn anh đi nha cưng !! – một tên khác cười bỡn cợt nói với Rannie
Biết là mình gặp phải những tay ” gian hồ gốc ” rồi nên mí cô tái cả mặt . Giờ muốn kêu cứu cũng ko được vì hầu như những người vây quanh các cô hầu như là bạn bè của mí tên đó . Còn những người khác thì họ ko muốn bị vạ lây nên chẳng ai dám ra tay giúp đỡ . Thấy tình thế nguy cấp , các cô chuẩn bị đánh bài chuồn thì bị bọn họ tóm lại
- Í Í Í ! Muốn đi à? Đâu có dễ vậy cưng ? – tên cầm đầu lên tiếng nói với giọng ngọt xớt làm cho các cô rùng mình
- Mí người muốn gì? – Joe đanh mặt hỏi
- Hehehehe thì muốn bọn em hầu rượu bọn anh một tí thôi chứ có gì đâu !!! – hắn cười một cách nham nhở nói
- Ko bao giờ !!! – bốn cô đồng thanh
- Hô hô hô ko được à? Ko được cũng phải được thôi cưng à! Nhưng em yên tâm đi . Bọn này đối với phái nữ rất nhẹ nhàng , nhất là những người xinh đẹp như các em đây !! – hắn nói mà nét mặt rất ư là đểu
- Các người lấy cái quyền gì mà ra lệnh cho chúng tôi ? Tôi nói cho các người biết cho dù chết các người cũng ko bao giờ được cái diễm phúc đó đâu ! – Nana hất mặt nói ( hixhixhix ss nhà ta gan we\’ )
- Về nhà nằm mơ sớm đi ! – Rannie đanh đá nói
- Oh tụi bây ơi ! Người đẹp nổi nóng rồi kìa – tên đó quay sang đám đàn em vừa nói vừa cười hô hố – Tụi bây còn ko mau qua dỗ dành người đẹp?
Dứt lời, một đám từ từ tiến tới chỗ của bốn cô , họ cười đùa một cách lố lăng. Rồi họ kéo các cô vào lòng mặc cho các cô vùng vẫy , la hét. Bàn tay thô bạo của họ lô xệt bốn nàng đi ko một chút thương tiếc . Bỗng :
- ” Chát” ….
Một cái tát như trời giáng vào mặt của bốn cô ” tặng” cho mấy tên đó làm cho chúng chới với . Bọn chúng mở trừng đôi mắt ra nhìn bốn cô đầy tức tối như thể muốn ăn tươi nuốt sống các nàng . Nhưng ko hiểu sao lúc đó mí ss nhà ta lại mạnh mẽ lạ thường. Các cô ko hề khiếp sợ mà lạnh lùng nhìn vào mắt bọn chúng nói

Thật là quá quoắc ! Các người là một lũ cướp sao? – Joe tức tối hét lên
- Giữa thanh thiên bạch nhật mà dám làm những chuyện đồi bại đó thật ko còn coi dương pháp ra gì mà ! – Ariel giờ nóng quá mới bậm môi nén cơn giận lên tiếng:
- Mấy con ranh này …. – tên cầm đầu long mắt gầm lên rồi hắn lao đến chỗ các cô định dạy cho bốn nàng một bài học thì ngay lúc đó…
- Tao cấm mày đụng đến các cô ấy – Matt giờ như một con thú hoang đầy phẫn nộ . Anh từ từ bẻ tay của tên đó ra sau làm hắn đau đớn rên rỉ ( ui anh hùng cứu mĩ nhân kìa )
- Mày … mày là ai? – hắn lắp bắp hỏi

- Tao? Mày ko có tư cách để biết đâu – Matt lạnh lùng nói
- Ơ .. cái thằng này mày dám nói chuyện với đại ca tao như đó hả? – têm đàn em nói xong định phóng đến túm lấy cổ áo Matt nhưng đã bị một bàn tay chận lại
- Ê ! Tụi bây cũng ” du côn ” dữ ha ? Nhưng anh mày đây cũng rất ” du côn ” đấy nhé !!! – Mike chụp tay hắn rồi hất mặt cười cười nói – Ko tin thì thử đi ha ? Nhưng mà Danson à ! nếu tao nhớ ko lầm thì lần trước tao đã ” lỡ tay ” đánh một đứa nhập viện đến giờ vẫn chưa ra phải hem ? – Mike ra vẽ suy nghĩ rồi quay lại hỏi Danson đang đứng kế bên cạnh Nana
- Ừa ! Mà hình như mày lúc đó chỉ dùng có 2/3 công lực à ! – Danson cười nói nhằm hù choa đám kia sợ
- Hôm nay hình như tâm trạng của tao nó ko được tốt choa mấy đâu . Nên tao cũng đang suy nghĩ coi nên ” tiếp đãi” anh bạn nhỏ này bằng cách nào nửa . Mày nói tao nghe coi – Mike tưng tưng nói với Danson nhưng mắt lại nhướng về tên nhãi ranh anh đang giữ trong tay
Còn hắn khi nghe Mike và Danson một người hát một người hò hồn vía hắn bắt đầu lên mây mất tiêu . Thế nhưng hắn vẫn ràng nuốt nước bọt mà nói với giọng lắp bắp:
- Mấy người định hù thằng này sao? tao ko sợ đâu có ngon tụi bây thử đi ( hixhixhix tên này hem biết chữ chết viết sao òi )
Vừa dứt lời , Mike đã nện một quả đấm đầy ” chất lượng ” vào thẳng khuôn mặt ” dễ xương ” của hắn , làm choa hắn ta chới với . Máu từ mép miệng ứa ra còn phần môi dưới thì bị bầm tím do cú đấm quá mạnh ( em noái rồi muh anh nì ham hố wé )
- Sao hả? Nữa ko? Anh mày đây ko thích nói ko đâu ! – Mike trừng mắt nhìn
- Tụi bây… thật ra tụi bây là ai hả? – tên đại ca thấy đàn em của mình bị đánh cũng sôi máu gà lên mà quát
- Chẳng phải tao đã nói với mày ban nảy rồi sao? Mau quên thế? – Matt thủng thỉnh đáp
- Tụi bây… anh em đâu? Lên hết cho tao , tao ko tin ko làm gì được tụi bây – Hắn ngoái đầu lại ra lệnh cho bọn đàn em
Bọn đàn em sao khi nghe được lện thì hăng hái xông tới. Nhanh như cắt , mí anh nhà ta đã né kịp và nện cho mỗi thằng một cú ” sút” vào bụng , vào mặt. Thấy cảnh tượng đó, ai nấy cũng hoảnh hồn bỏ chạy tán loạn . Còn bốn chàng càng đánh , càng xung sức . Những thế võ, những cú ra đòn vừa dứt khoát lại vừa chuẩn sát làm cho bọn nó trở tay ko kịp .Bốn nàng đứng đó tái xanh cả mặt, họ cứ hét lên:
- Nè ! Bốn người đừng đánh nữa có được ko? – Joe sợ quá nói
- Á.. – một tên bị Joseph đá văng tới chỗ của Ariel đang đứng làm cô nàng khiếp sợ la lên – Đừng đánh nữa mà !!!!
- Nhiều đó đủ rồi mà ! Ngừng đi – Rannie hét lên
- Tại sao lại thích động tay động chân thế hả? !! Ngừng ngay cho tôi nhờ ! – Nana tức quá hét lên nhưng đường như vô tác dụng với các anh
- Đừng mà ! Đừng đánh nữa mà ! – Ariel mếu mào nói mà nước mắt sắp ứa ra ngoài .
Cô sợ vì các cô mà liên lụy đến mấy anh lắm ! Dù sao thì chuyện này cũng vì các cô mà ra nên nếu lỡ các anh có bị gì thì chắc mí cô sẽ ân hận suốt đời.
Nhưng cô ko biết rằng những điều cô lo sợ là quá thừa . Vì đối với những tay học võ siêu hạnh như bốn anh đây thì chuyện này chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ mà thui
Chẳng mấy chốc , bọn côn đồ đó đã nằm la liệt trên sàn nhà. Đứa nào đứa nấy kêu la rất thảm thiết . Đột nhiên :
- ” Xoảng “……
Tiếng chai thủy tinh bị đập vỡ và nhữnh mãnh miễn chai văng tứ tung ra sàn làm cho mọi người giật mình quay lại nơi phát ra tiếng vỡ đó. Một đám người khác vừa cầm gậy, vừa cầm dao đang áng ngưỡng ngay cửa . Tên đứng đầu lớn tiếng nói :
- Tụi bây thả nó ra cho tao ! Nếu ko thì đứng hòng ra khỏi đây
- Đại ca ! Đại ca cứu em với – tên ban nãy bị Matt bẽ gãy tay lên tiếng kêu cứu
- À ! Thì ra là đàn anh của những tên này – Matt thầm nói – đàn em của anh đang quyến rũ người yêu của chúng tôi đó ! Vậy nên nếu anh là người hiểu lý lẽ thì đừng xen vào chuyện này – đột nhiên anh chuyện giọng nghiêm nghị nói
- Anh nói ai là….. – Joe định lên tiếng phản ứng thì bị Nana lôi tuột lại nói
- Bà đừng có kích động vậy chứ ! Hắn ta đang muốn cứu chúng ta nên mới nói vậy đó ! Bà ráng im lặng một tí đi – Nana nãy giờ im lặng quan sát mọi lời nói và hành động của hai bên nên mới nói với Joe như đã ngầm hiểu ý định của Matt
- Nhưng….. – Joe định nói thêm gì đó nhưng đã bị Rannie và Arriel chặn họng lại
- Nana nói đúng đoá bà chịu thiệt tí đi ! – Rannie nóng ruột nói
- Ba bà có cảm thấy hình như ko khí càng ngày càng căng thẳng hay ko? – Ariel nhăn mặt nói
- Nếu cứ như vậy hoài tui e là có chuyện lớn hơn nửa – Nana như đồng tình nói
- Vậy tính sao ? Bà mau nghĩ cách đi chứ – Joe và Rannie lo sợ thúc Nana
- Bây giờ tui cũng rối lắm nè ! Đành phó mặc cho bốn tên đó thôi . Hy vọng họ làm nên chuyện nếu ko thì tiêu cả đám – cô lắc đầu nói
Nãy giờ bốn chàng và tên thủ lĩnh đang kình nhau toé lửa. Không khí nồng nặc mùi thuốc súng . Nhưng Matt , Mike, Danson và Joseph thì chẳng có vẻ gì là sợ sệt cả . Chỉ có điều là các anh đang lo suy nghĩ cách để đưa các cô ra ngoài mà ko bị sức mẻ thì quả là hơi khó khăn. Nếu một mình các anh thì chuyện đó rất dễ dàng nhưng vì các cô ko có võ nên việc vừa bảo vệ các cô vừa đối phó với mí tên nhiều chuyện kia thì hơi bị vướng bận.
- Lát hồi anh ở đây “thanh toán ” bọn này mấy đứa mau dắt các cô ấy chạy đi nghe chưa? – Matt nói nhỏ
- Ko được em ko thể bỏ anh lại một mình được – Danson phản đối
- Hãy nghe anh đi ! – Matt cương quyết nói – Bây giờ chúng ta ko còn con đướng khác đâu
- Uhm ! – Danson đành chấp nhận vì anh biết với cá tính của anh mình thì dù có nói nữa cũng bằng thừa
- Chuẩn bị nhé ! … một … hai.. ba .. chạy !!! – Matt hét lên và xông đến đám ” du côn ” đang đứng trước mặt mà giải quyết từng thằng một. Còn Danson, Mike và Joseph nhanh tay kéo các cô chạy thật lẹ ra khỏi quán
- Nè Nè !!! Chuyện gì vậy hả? – Nana hốt hoảng vừa chạy vừa hỏi
- Chạy đi đừng hỏi nhiều quá ! – Danson gắt lên làm cô im bặt
- Còn Matt thì sao? Anh ta ko sao chứ ? – Joe ngoái lại lo lắng hỏi
- Anh ấy võ giỏi chắc ko sao đâu – Mike vừa thở vừa nói

Thế là cả đám cắm đầu mà chạy thục mạng . Được một khoảng xa thấy ko coá ai đuổi theo thì họ dừng lại nghỉ mệt. Ai nấy đều thở hổn hễn
Lại nói về Matt , do bọn nó càng ngày càng kéo đến quá đông nên anh đánh riết cũng thấm mệt nên mới tìm cách chuồn
- A !! Sao tụi bây lại trở lại đây ? – Matt cố tình đánh lạc hướng chúng . Thừa cô hội bọn nó ko để ý anh phóng thẳng người ra ngoài và cắm đầu chạy thục mạng.
Còn bọn đó cũng đâu có để yên đâu . Bọn chúng thấy Matt chạy thoát liền cho người dí theo sát nút luôn. Trong khi đám người của Danson thì đang dừng lại bên vệ đường nghỉ ngơi sẳn đợi Matt luôn. Danson dựa tường thở mà đôi mắt đã nhuốm màu mệt mỏi . Thấy vậy Nana mới đến gần hỏi:
- Anh ko sao chứ?
- Ko sao tui còn có thể chạy được – anh nói mà mắt nhắm nghiền lại
- Matt thật sự ko sao chứ ? – Joe thấy lâu quá Matt vẫn chưa tới nên lo sợ hỏi lại ( ô hô ! ss nhà ta đang lo kìa )
Chợt , mọi người nghe có tiếng đằng sau la lên :
- Chạy… chạy mau ! – Matt hì hục chạy tới hét lên làm cả đám hốt hoảng nắm tay nhau chạy maraton tiếp tục
Bỗng Joe cảm thấy bàn tay mình ấm áp lạ thường thì ra Matt đã nắm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô cùng chạy ( ui lãng mạn ghia lun ) . Ko hiểu sao lúc này cô cảm thấy rất vui và nổi sợ hãi biến mất tự lúc nào cô cũng ko hay
- Đại ca …chúng nó chạy mất rồi.. tính sao .. ? – tên đàn em vừa nói vừa thở gấp rút
- Thôi.. bỏ đi.. – thủ lĩnh của chúng nói với vẻ mệt mỏi
Chạy được một khoảng khá xa , Matt ngoảnh đầu lại thấy ko còn người đuổi theo nữa nên mới ra lệnh choa mí cậu em ngừng lại
- Hộc… hộc.. hộc – bốn cô do mệt quá nên ngồi phịch xuống đất luôn
- Đúng là.. đúng là gặp các cô lúc nào cũng mang lại phiền phức cho chúng tôi – Mike mồi hôi nhuễ nhoại nói
Anh . anh nói cái gì ? – Rannie đang thở hồng hộc quắc mặt hỏi – nếu ko phải các anh bắt chúng tôi đến đây thì cũng chẳng có chuyện này xảy ra – cô tức giận nói
- Cô . cô thật là ngoan cố mà! Biết vậy tui ko thèm cứu cô – Mike điên tiết lên nói
- Ai cần anh cứu chứ ? Đồ tài lanh – Rannie cũng ko vừa nói
Thật ra cô cũng định sau khi an toàn sẽ cám ơn các anh nhưng… nhưng bây giờ thì có vẻ ko cần thiết nữa rồi.
- Ban nãy làm mình còn định thay đổi cách nhìn về hắn nhưng bây giờ thì ko bao giờ . Hứ ! Nhìn cái mặt khó ưa – Rannie thầm nghĩ
- CÔ nói cái gì? Tui tài lanh ? – Mike trợn mắt lặp lại câu nói của Rannie – nếu ko nhờ tui là cô chết lâu òi . Còn ở đó mà nói tui – Mike gân cổ cãi
- Anh nói vậy là sao? Ý anh nói là lỗi tại tui đó hả ? – Rannie sùng máu đứng phắt lên hỏi
- CHứ ko đúng sao ? Ai bảo cô cố tình nhảy cho đẹp để cho tụi nó có cớ chọc ghẹo làm chi – Mike khoanh tay trước ngực nói mà nhìn nơi khác ko thèm nhìn Rannie
- Tại bọn họ thui chứ có phải tại tui đâu – Rannie nghe Mike đổ oan cho mình như vậy tức lắm nên nói luôn – Mà kể cũng lạ, việc tui nhảy cùng mấy tên đó có liên cang gì đến anh mà anh phải nóng giận như vậy? Chẳng lẽ anh đã…. thích tôi ?

Bị cô nói trúng tim đen, Mike quê lắm nhưng vẫn cứng miệng nói bừa
nhưng anh đã vô tình chạm đến lòng tự ái của cô

Ai mà thèm thích cái hạng đàn bà mà ai muốn quen cũng được. Thấy trai là tươm tướp là bắt đầu phô diễn tài nghệ của mình ra à, hạng người như cô có cho tui cũng ko thèm chứ đừng nói là thích

Bị xúc phạm như vậy, Rannie tức lắm mà ko tài nào mở miệng nói được , cô cảm thấy mắt đã mình đã bắt đầu rướm rướm nước nhưng cô gượng nói – Anh có ngon thì nói lại một lần nữa đi ! Con người anh nói mà ko biết suy nghĩ lại à ? Tại ai mà chúng tôi đến đây? Tại ai lôi kéo hả? Ai mượn anh cứu nào ? Nếu ko phải vì cái hợp đồng quái quỷ đó thì chúng tôi đâu có khổ sở như thế này đâu. Đã vậy bây giờ lại còn phải nghe anh xỉa xói như vậy hả? – Rannie làm một tăng

Còn Mike thì ko ngờ được chỉ biết đứng đó mà giương mắt nhìn. Bây giờ anh cảm thấy hối hận vô cùng vì đã nói ra những lời ko phải với Rannie . Anh định lấy tay lau đi những giọt nước mắt đang dần rơi lã chã trên khuôn mặt xinh đẹp của cô . Nhưng đã bị Rannie hất phăng ra ko một chút thương tiếc . Mike ko vì thế mà giận , anh xìu giọng nói:
- Xin lỗi ! Tôi… tôi.. thật sự xin lỗi ! – anh thành khẩn vô cùng
Nhưng điều đó đối với Rannie chẳng khác nào thêm dầu vào lửa làm cho cô càng tức giận hơn. Cô cố gắng hít một hơi thật sâu, lấy tay chùi những giọt nước mắt trên khuôn mặt của mình và đanh giọng nói :
- Ko cần ! Tui ko cần những lời xin lỗi đó . Nếu xin lỗi mà lần sau lại tiếp tục sự việc tương tự rồi lại xin lồi thì tôi thật sự ko thể nào chấp nhận được
- Lúc đó tui thật sự ko cố ý nói những lời làm tổn thương cô mà ! Tui phải làm sao cô mới tha lỗi cho tui đây ?? – Mike khổ sở nói
- Tui đã nói là anh ko cần làm gì cả cũng ko cần xin lỗi tui – Rannie nhìn thẳng vào mắt Mike nói
Nãy giờ mọi người đứng đó đã chứng kiến hết mọi sự việc. Nếu nói một cách khách quan thì Mike quả là có lỗi trước nhưng xét về tình về lý thì có thể tha thứ được , Vì một người làm sai mà biết nhận lỗi thì là tốt rồi. Thấy bạn mình có vẻ làm quá găng, Nana mới chạy lại chỗ Rannie nhẹ nhàng khuyên :
- Rannie tui nghĩ chuyện này Mike cũng ko hoàn toàn có lỗi đâu – Nana nói
- Bà nói vậy là sao? Ý bà là tui có lỗi à ? – Rannie quay phắt lại hỏi Nana bằng giọng tức giận
- Ko phải ! Bà bình tĩnh nghe tui nói cái coi – Nana nhăn mặt bực mình con bạn quá cứng đầu
- Vậy. bà nói đi – thấy Nana cương lên Rannie xìu giọng nói mà quay lưng về phía Mike
- Mike xúc phạm đến lòng tự trọng của bà quả thật là Mike ko đúng nhưng mà bà có nghĩ lại xem tại sao Mike lại nổi giận hay ko?
- Tui….. – Rannie thật sự lúng túng ko biết trả lời câu hỏi của nhỏ bạn như thế nào
- Tại vì bà là bạn của Mike với lại tại vì Mike muốn bảo vệ cho bà mà thui – Nana nói tới đây thì ngừng lại một tí để xem phản ứng của Rannie rồi cười cười kéo cô ra xa một tí nói nhỏ
- Ai bảo bà hôm nay trông bắt mắt quá làm chi để bọn con trai nhìn lác con mắt. Mike có phản ứng như vậy cũng có thể hiểu được gặp tui chắc tui cũng vậy quá à ! – Nana cứu bồ , nói đỡ cho Mike
- Nhưng hắn ta đã mạt hạng tui thế nào chắc bà cũng nghe rồi chứ – Rannie nói
- Tuy quen Mike ko được lâu nhưng tui cũng có thể hiểu được con người của Mike là thế nào. Người ngang ngược , cứng đâu như hắn ta mà hôm nay xuống nước năn nỉ , xin lỗi bà thì thật là một chuyện hiếm có đó . Bà có thấy vậy ko? – Nana nhìn nhìn Rannie hỏi – Bà hãy nhìn kỹ trong mắt hắn ta đi ! Tuy hắn ngang thiệt, ăn nói lại hàm hồ ko thèm nghĩ trước nghĩ sau nhưng thật chất hắn ta ko có cố ý chạm đến tự ái của bà
-………. – Rannie im lặng suy nghĩ những điều mà Nana vừa nói thì quả thật Mike lúc đó rất lo cho cô. Khi cô sắp sửa bị tên lưu manh kia cho ăn tát thì anh chính là người ra tay giải nguy cho cô . Đó là điều cô ko thể chối bỏ được, nhưng cô rất ghét cái thái độ tự cao tự đại của anh
Nana nãy giờ thầm quan sát nét mặt con bạn. Cô như hiểu được một ít là Rannie đã phần nào bị lời nói của cô thuyết phục. Nên thừa dịp Rannie đang bị lung lay ý chí cô chơi luôn một đòn phủ đầu luôn
Bà ko thấy là nét mặt hắn ta rất thành khẩn hay sao? Mà bà cũng thừa biết là hắn ta ko biết cách en nói muh bà chấp làm gì cho mệt hơi – Nana vui vẻ nói chêm vào một câu để chọc cười Rannie – Tui nghĩ trong các môn học chắc chắn môn Tập làm văn là hắn dốt đặc cục quá!!
- Hihihihihihi – Rannie giờ này mới chịu cười . Và cô cảm thấy trong người như trút đi được một gánh nặng, tinh thần đã dễ chịu hơn nhiều rồi. Ngẫm lại , những lời Nana nói là cố lí vô cùng, nên cô cũng ko còn bực bội trong người nữa. Bây giờ cô đã biết nên xử trí Mike thế nào òi !! Nhưng điều làm choa cô thấy khoái nhất là bắt tên ” đại ma đầu ” kia phải cuối đầu xin lỗi mình hehehehe
Rannie đi từng bước đến trước mặt Mike mà cao giọng nói:
- Cũng may cho anh là hôm nay Nana nó nói dùm choa anh nếu hem tui sẽ giận anh suốt đời. Nể tình nó tui chấp nhập lời xin lỗi của anh .. – Rannie cười cười nói
- Thật sao? Cô chịu tha lỗi cho tui hả? Mike mừng quýnh và nhìn sang Nana với đôi mắt biết ơn nhưng niềm vui đóa chưa đầy năm phút đã bị cô dập tắt ngay khi…..
- Ê ! Khoan mừng vội đã , tui tha cho anh nhưng phải có kèm theo điều kiện nữa – Rannie nham hiểm nhìn anh cười
- Hả ? – chẳng những anh hả mà ba anh còn lại cũng ngạc nhiên ko kém . Họ ko biết Rannie định giở trò gì nữa đây
- Điều kiện của tui là…….. là…..- Rannie cố tình kéo dài tời gian cô Mike nghẹt thở chờ chơi
- Là gì nói đại đi ! Tụi đợi nghe mà sắp nín thở rồi nè – Mike nhăn mặy hối
- Đúng đó – ba anh kia cũng nhiều chuyện lên tiếng
- Hihihihi các anh đồng lòng dữ ha ? – Rannie nhìn bốn anh cười cười nói
- Đương nhiên ! Chúng tôi là anh em cóa phước cùng hưởngm cóa họa cùng chia . Nay Mike gặp khó khăn thì dĩ nhiên phải giúp òi – Matt tà lẹt , bày đặt anh hùng rơm nói ( hixhixhix thui rùi rùi lượm ơi)
- Mí anh cũng vậy hả? – Rannie tủm tỉm nhìn Joseph và Danson hỏi
- Chứ còn sao nữa ! Anh em đồng hội đồng thuyền muh – Joseph nói và anh với Danson gật đầu cái rụp
- Cô nói lẹ lên đi tui mệt quá – Mike khổ sở nói
- Có phải cái gì ” các anh ” cũng chấp nhận phải hem ? – Rannie hỏi lại một lần nữa choa chắc en
- Phải – bốn anh đồng thanh nói ( tiêu mí anh òi mí anh ơi)
Nhưng mí anh ơi! Mí anh ham hố chi vậy? Các anh bị sập bẫy òi cóa biết hem? Tuy Rannie đang giận thật nhưng cái đầu thiên tài của cô ko có vì thế muh ngưng hoạt động đâu. Mà nó còn làm việc gấp đôi bình thường nữa kìa. Cóa nằm mơ bốn anh cũng ko ngờ chỉ vì một phút sơ hở yếu lòng mà đã đưa mình vào tròng cô một cách ngon lành. Rannie lần này sẽ bắt các anh trả lại món nợ mà các cô phải chịu. Cô sẽ làm cho bốn anh ” sống dở chết dở ” hahaha
- Được nếu mi người đã nói thế thì đừng trách Rannie nì độc ác nhé hahahaha – cô nghĩ thầm rồi nghênh mặt nói:
- Tui muốn bản hợp đồng của chúng ta phải đảo ngược lại hết . Sao hả? – cô hất mặt nhìn Mike hỏi – hiểu hem ? Nhìn anh ngơ ngơ chắc hem rùi
- Ý cô là…… muốn đổi ngược vị trí hiện tại đóa hả? – Joseph lờ mờ hiểu ra
- Hihihihi xem ra anh cũng ko hổ danh là thiên tai ha ? – Rannie khoanh tay cười cười nói
- Cô…… – Joseph cũng đành pó tay
- Ê ! Ý của cô ta là sao hả? – Mike quay sang thằng bạn hỏi
- Cô ta muốn mình làm ôsin cho bốn cô ấy – Joseph nhìn Rannie bằng đôi mắt hình viên đạn
Sau khi nghe Joseph nói xong thì ba anh kia đồng thanh hét lên:

- Ko bao giờ
- Hehehehe ko muốn cũng ko được . Ban nãy ai bảo các người ” xung ” quá làm chi bây giờ đã nói định nuốt lời à ? – Rannie nhìn mí anh đằng đằng sát khí
- Sao hả ? Có chơi phải có chịu chứ – Joe lên tiếng nói khích
- Hay là …… chưa gì đã sợ rồi à ? – Ariel thêm vô , rồi quay sang Rannie cố tình nói lớn cho bốn anh nghe – Hơi ! Rannie ơi ! Tui thấy bà đã chọn sai đối tượng để tin tưởng òi đó. Chỉ biết nói mà thui!!
- Chán thế ! Thui tụi mình đi thui Rannie ơi ! Tui nghĩ bây giờ bà có giận ai đóa suốt đời tui cũng hem thèm can ngăn nữa đâu . Vừa tốn sức mà chẳng được gì – Nana nói lớn rồi vờ kéo tay Rannie toan bỏ đi
- Ai nói chúng tôi chỉ biết nói thôi chứ ? Hứ ! Hoàng tử của Vĩnh Phong ko bao giờ nuốt lời – Danson nghe nóng mũi liền trả lời
- Vậy à ? – Nana lơ lửng hỏi
- Đương nhiên ! Chúng tôi cóa chơi dĩ nhiên cóa chịu – Matt nói
- Oh hô ! Vây thì làm ngay bây giờ đi . Tui hem tin tưởng các người choa lém đâu – Joe vừa ngáp vừa nói làm cho Matt tức điên người . Vì đây là lần đầu tiên cóa người nói anh ko đáng tin cậy
Ngay lập tức , mí anh móc phăng tờ gợp đồng ra và hí hoáy viết gì trong đó và kí cái ” rẹt ” rồi chìa ra trước mặt các cô.
- Mọi người….. mọi người đâu cần vì tui mà làm thế chứ ! – Mike xúc động nhìn ba anh kia nói
- Mày nói gì thế ? Chúng ta là anh em mà , mày gặp khó khăm chẳng lẽ tụi tao ngó lơ được sao ? – Danson cười đáp
- Đúng đó ! Với lại anh hùng trả thù mười năm chưa muộn . Hãy để cho họ cười đã đi rồi mình từ từ trả thù cũng chưa muộn muh – Joseph vỗ vai bạn nói
- Cám ơn tụi bây. Tao quả thật hem lầm khi đã làm anh em với tụi bây – Mike mỉm cười nhìn bạn nói
- Ế ! Sao lại bỏ quên thèng anh nì vậy ? – Matt bon chen xen vào
- Hihihi ! Quên ! Còn anh nữa chứ – Mike vui vẻ nói và vỗ vai Matt một cách thân tình
Mí cô nàng nãy giờ lui cui coi tờ hợp đồng đã được chỉnh sửa theo thể yêu cầu thì mừng húm. Khi quay sang thấy mí anh đang đóng phim ” anh em nghĩa nặng tình thâm ” thì muốn phát ớn lạnh . Joe lên tiếng nói ngắt ngang câu chuyện của bốn anh:
- Mí người đóng phim nãy giờ đủ chưa ?
- Cô.. – Matt cứng họng hem nói nên lời
- Tui sao ? – Joe đắc thắng hỏi
- Đúng là đàn bà con gái gì mà như chằn – Matt liếc cô nói
- Tui vậy đóa hahahaha – Joe cười gian làm Matt đứng pó chiếu lun
Là..lá..la..la….là..lá…l a……
Tiếng chuông điện thoại của Nana vang lên dập tắt cuộc chiến của Matt và Joe. Cô quýnh quáng nhất điện thoại lên nói:
- Alo ??? Anh gọi em cóa gì hem ?
- Cóa gì hem? Nói nghe ngon nhỉ ? Biết bây giờ là mấy giờ ko mà còn chưa chịu về hả? – tiếng Ken hét lên bên đầu dây bên kia làm Nana phải để điện thoại ra xa ba mét ( hixhixhix noái hơi quá )
Cô đành cười hì hì choa qua chuyện rồi nói giọng cóa lỗi:
- Sorry anh hai nha !!! Tụi em quên . Nhưng hem sao giờ tụi em vìa liền à !
- Uhm ! Được vậy thì tốt . Nếu hem thì đừng trách anh tống khứ em về Mỹ lại nha !!!!!! – Ken nham hiển phán một câu làm hồn vía Nana lên mây

Cô lắp bắp nói:
- Anh. anh đừng cóa hù em nha !!!!!
- Anh đâu cóa rảnh muh hù !! Hem tin thì thử là biết liền à – Ken cười cười nói
- Ok ! Em biết òi ! Em sẽ về liền – cô hoảng quá nói
- Vạy thì giỏi đó nhóc – Ken nói xong rồi cúp máy cái rụp hem để choa cô nói thêm lời nào
Nói chuyện với Ken xong, Nana mồ hôi mồ kê đổ đầy.Thấy lạ, Rannie cất tiếng hỏi:
- Chuyện gì vậy? Anh Ken gọi hả?
- Uhm ! – Nana tiu nghỉu nói
- Ken là ai vậy ? – Danson nghe vậy liền hỏi
- Anh hai tui . Có gì hem ? – Nana cộc lốc đáp
- Uhm hem – anh nói
- Ừm anh Ken gọi cóa gì hem ? – Ariel lo lắng hỏi
- Ổng bảo năm phút nữa mà hem về là sẽ tống khứ mình về ngay lập tức đó – Nana nhăn nhó nói
- Hả ? – ba cô đồng thanh
- Vậy còn hem lẹ nữa ! Tui hem muốn về đây nha!! Tui coàn chưa chơi đã muh – Rannie lắc đầu nói
- Bà nói tui muốn chắc – Nana liếc bạn nói
- Mí anh còn hem biết làm ” nhiện vụ ” của mình nữa hả ? – Nana đứng trước mặt Danson hỏi
- hả ? Ờ. ! Biết òi – Danson ngớ ra một tí rồi cuối cùng cũng hiểu ý của Nana
- Còn anh thì phải có nhiện vụ đưa Joe an toàn về nhà đó ! Nó mà có mất cọng tóc nào thì tui làm thịt anh ! – Nana nhìn Matt phán một câu rợn tóc gáy
Nói xong, bốn cặp đi thẳng ra bãi gửi xe rồi họ lao nhanh ra đường. Do đã quá khuya nên đường xá rất vắng vẻ, chính vì thế nên mí anh cứ ” thẳng sức tung bay ” . Bốn chiếc xe phóng đi với một tốc độ kinh khủng làm choa mí cô nàng chóng cả mặt. Chưa đầy năm phút, ba chiếc xe hết sức ” ngầu ” đã dừng trước cửa nhà của Nana .Vì ba cô ở chung nhà nên tiện việc đưa đón hơn. Riêng về Joe thì nhà cô xa hơn một tí nên Matt chịu thiệt hơn ba thèng em mình nhiều.Chưa đầy năm phút, ba chiếc xe hết sức ” ngầu ” đỗ xịt trước cửa nhà Nana. Các cô quýnh quáng xuống xe rùi chạy thẳng vào nhà. Nhưng cũng ko quên quay lịa ” dặn dò thân mật ” với các anh :
- Ngày mai nhớ đến sớm nhớ !!! – Rannie cười hiểm nhìn Mike
- Nếu mai 7g hem thấy mẹt mí anh thì đừng trách tụi tui ác độc nha ! – Nana cười cười nói
- Tụi tui đi nha ” ba ông tám ” . Ngủ ngon và hãy mơ đến chúng tui nha ! Hahahaha – Ariel chêm thêm một câu rùi cười to cùng hai cô bạn sánh bước vào nhà
Ba anh thấy thái độ ngạo nghễ của các cô thì tức lắm . Nhưng cũng phải cắn răng, bấm bụng chịu . Ai bảo mình ngu làm gì để bây giờ thân thể bị đày đọa – mí anh thầm trách mình
- Đúng là đàn bà đáng sợ thật – ba anh có cùng suy nghĩ ( mí chị em đọc câu nì xong đừng óanh em tụi nghiệp )
- Đang tức giận , khóc lóc thảm thiết muh cũng nghĩ ra cái cách nì quả là đáng gờm – Joseph thò đầu ra ngoài cửa xe nói với Mike và Danson
- Uhm ! Họ đúng thật ko giống những cô gái khác , khó đối phó hơn nhiều – Mike đồng tình nói
- Joseph à ! Tao thấy bây giờ mày lại cóa thêm mí đối thủ để mày đầu trí rồi đấy – Danson cười cười nói – Chiến này sẽ nhức đầu lém đây
- Uhm !!! Thui về ! Chuẩn bị để mai coàn đi làm ôsin nữa chứ ! – Joseph nói rùi phòng xe đi

women that take viagra

propecia on sale canadian online

how much cialis would i take

flomax vs propecia

viagra online in usa

dapoxetine ak

dapoxetine label

make cialis online

viagra london propecia

woman cialis doing trials

levitra medication

dapoxetine vs clomipramine

dapoxetine or priligy

viagra cheapest price canadian pharmacy

women’s cialis reliable

dapoxetine india emcure

dapoxetine herbal

amoxil on line cialis

price propecia

dapoxetine and priligy

Chia sẻ bài viết
Facebook * Tin Nhắn
BB Code:

Link:
Bài viết cùng chuyên mục
Liên kết
Blog Truyện | Tải Game |