Tiểu thư ngổ ngáo-tập 2

Tụi tui cụng giống bà nè nãy giờ có dám nhìn lại đâu mà biết- Nana đáp rồi đánh bạo quay lại nhìn thì cơ vô cùng sửng sốt vì.
– Way! Sao tự nhiên đứng lại vậy? – Rannie nói rồi quay lại tìm Nana thì thấy một cảnh tượng dở khóc dở cười.
Bọn con trai trong trường vì ba người mà đứng trân nhìn như hóa đá, có ngưới thì do mãi mê nhìn mà đâm sầm vào người khác, người thì bị chảy cả máu mũi..(ui sức ảnh hưởng ghê we\’)Ariel hỏi mà trong lòng vô cùng khó hiểu:
– Sao kì dza? Mình có làm gì họ đâu? sao trông hành động của mấy ngườii đó lạ vậy? ( má ơi ss nhà ta ngây ngô quá độ òi, ai là fan của ss đừng óanh em nhớ ) nói xong Ariel ko quên ” miễn phí” cho bọn con trai một nụ cười chít người
Bỗng tiếng một đám con gái đàng xa vang lên:
– Mới vào trường mà đã định quyến rũ hết trai trong trường rồi . Đúng là ” hồ ly tinh ” mà
Nghe nói vậy Rannie tức lắm định lại cho đám bà tám đó một trận nhưng đã bị Nana ngăn lại:
– Bà đừng để ý cứ xem như họ nói cho không khí nghe đi
– Nhưng họ thật quá đáng tui chịu ko nổi – Rannie tức mình nói

– Bà yên tâm đi thời gian còn dài trả thù chỉ là chuyện nay mai thui. Mình ko tìm họ thì bọn bọ chắc chắn sẽ tới tìm mình thôi à .Bây giờ nhịn họ đi – Nana lí giải cho Rannie để dập tắc cơn phẫn nộ của nhỏ bạn
– Uhm! Nana nói đúng đó bây giờ mình đến phòng hiệu trưởng đi đã- Ariel xen vào nói
– Được nể tình lời nói chí lí của hai bà mình đi thôi- có vậy Rannie mới chịu bỏ qua
Rannie, Ariel và Nana đi thẳng một mạch đến phòng hiệu trưởng để lại sau lưng biết bao nhiêu trái tim đang rỉ máu từng giọt
– ” Cộc.. Cộc.Côc” – Nana gõ cửa phòng

– Vào đi – tiếng của hiệu trưởng bên trong phòng vang lên trầm trầm
– Dạ chào thầy- ba cô gái cúi đầu đông thanh
– À! Ba em tới rồi thầy đang đợi mấy em đây- hiệu trưởng vui vẻ nói- Thầy đã xem học bạ của ba em rồi , thầy rất hài lòng về thành tích ấy. Quả là ” trăm nghe không bằng một thấy” các em đúng là tài nữ.
– Thầy đã quá lời rồi ạ – Nana khiêm tốn nói
– Í !đây là mọi người đều công nhận chuyện này, ko phải chỉ có mình thầy đâu. Báo chí thế giới đã ca ngợi các em rất nhiều , nhất là tài thiết kế của các em .Thầy cũng đã có dịp xem những bản vẽ đầy ấn tượng của ba em trên tạp chí Change World rồi.- hiệu trưởng vừa nói vừa nở nụ cười thân thiện với ba cô. Cũng nhờ nụ cười này mà khiến họ đỡ sợ hơn.

– Vậy bây giờ chúng em học lớp nào ạ? – Rannie nhanh nhảu hỏi
– Chuyện này cũng là chuyện đang làm thầy đau đầu đây – ông vừa nói vừa suy nghĩ-Với trình độ hiện giờ của các em thì thật là ko có lớp nào đủ cấp bậc của các em hết ,ngay cả lớp chuyên cũng vậy ( vì học quá đỉnh muh đúng là học giỏi mà quậy cũng ko thua ai hehehe)
Đang ko biết nên cho ba người họ vào lớp nào thì Nana đã búng tay cai ” chóc” và nói với ông:
– Vậy thầy cứ xếp theo tuổi tác bình thường như mọi người đi ạ!
– Như vậy rất thiệt thòi cho các em – hiệu trưởng thản thốt nói
– Không sao đâu ạ! Nếu người ta học được thì tại sao bọn em lại ko chứ? Với lại do tụi em có điều kiện hơn nên mới hơn hẳn những người bạn cùng tuổi . Cứ coi như là ôn lại những điều đã học cũng được mà thầy- Nana đang cố gắng thuyết phục ông thầy
Ko còn sự lựa chọn nào khác cả với lại những lời lẽ của Nana quá thuyết phục nên đành đưa mắt sang chỗ Rannie và Ariel ý dò hỏi thì ngay lập tức ông đã nhận được những cái gật đầu chắc chắn. Như trút được gánh nặng ông tuyên bố:
Vậy mấy em vào học lớp chuyên của năm thứ nhất vậy
– Nhưng mà thầy ơi! Thầyđừng nói chuyện của tụi em với ai nhé! Tụi em ko muốn nhiều người biết chuyện này- Ariel ngây thơ mỉm cười nói với ông
– Trui ui ! Em đừng nhìn tui bằng ánh mắt long lanh đó chứ- ông hiệu trưởng nghĩ thẩm rồi gật đầu cái rụp
– Được mấy em cứ yên tâm đi coi như đây thỏa thuận của chúng ta nhé!- Ông nhìn ba cô cười hiền
Rồi ông đến bên bàn và điện thoại cho ai đó chưa đầy năm phút sau :
– Thầy gọi tôi ạ? – tiếng một người phụ nữ tuổi trung niên vang lên ngoài cửa
– Hãy dắt ba em này vào lớp chuyên khoa thiết kế năm thứ nhất nhé! – ông quay lại bảo người phụ nữ kia rồi quay sang nháy mắt như sự thỏa thuận đã bắt đầu được thực hiện với các cô gái.
Ba nàng mỉm cười với ông thay lời cảm ơn của mình rồi lon ton theo người phụ nữ kia vào lớp nhưng ko quên vẫy tay tạm biệt ông hiệu trưởng ( mí ss nì đúng là già hem bỏ nhỏ hem tha muh )
– Xem ra các em thân với hiệu trưởng quá hả? Lần đầu tiên thấy ông ấy có thái độ như thế với học sinh mới đấy- vừa đi người phụ nữ kia vừa hỏi mà sắc mặt nhìn khó đăm đăm
– Dạ chắc là do nói chuyện hạp thôi ạ- Nana đáp cho có lệ
Kể từ đó đến hết quãng đường dài tới lớp người phụ nữ đó cũng ko hỏi họ thêm lời nào nữa . Còn ba cô gái nhà ta thì đang rủa thầm trong bụng vì chưa bao giờ họ bị hạch hỏi kiểu “hác ám “như thế họ đang mong tới lớp cho lẹ để thoát khỏi “bà cô già “này.
Sau khi giao các cô cho giáo viên chủ nhiệm thì bà ta cũng bỏ đi . Ba cô gái đang ném cho người phụ nữ đó những cái lườm thì bỗng giật mình vì tiếng nói cô chủ nhiệm vang lên phía sau:
– Ba em theo cô vào đây
Thế là ba nàng lon ton nối gót cô giáo vào trong
– Hôm nay cô muốn giới thiệ với các em ba người bạn mới- cô giáo nói rồi quay ra ngoài cửa mỉm cười ta hiệu cho họ đi vào
– Mình là Chu Ngạn Quân mấy bạn mình là Nana cho tiện- Nana bước vào lớp tự tin giới thiệu về mình và nở một nụ cười thân thiện để gây ấn tượng đẹp với mọi người
– Trời ơi chắc chết mất ! Dể thương quá đi!- một đám con trai trong lớp ồ lên.
– Mình tên Dương Thừa Lâm nhưng cũng vì để dễ xưng hô các bạn hãy gọi mình là Rannie – Rannie nhà ta tiếp tục giới thiệu và cũng ko quên “tặng kèm” theo nụ cười thiên thần
– Cuối cùng , mình là Lâm Y Thần mấy bạn hãy gọi mình là Ariel cho dễ nhé – Ariel nở một nụ cười thật ngây thơ
– Trời ơi ! Điệu này ngày chắc ngày nào mình cũng lên cơn đau tim quá- một cậu con trai lên tiếng
– Đúng roài họ như ba nàng tiên vậy á ! Tui sắp chịu hết nổi òi- chàng trai đó vừa nói vừa vờ ngã đầu lên vai người bạn kế bên
– Mấy ông thấy gái là tươm tướp- một bạn gái trong lớp lên tiếng mỉa
– Dĩ nhiên người đẹp thì phải khen bà ko được khen bà tức hả?- một chàng trả đũa
– Ông..
– Thôi ba em tìm chỗ ngồi đi. Chúng ta bắt đầu học thôi- Cô giáo lên tiếng chấm dứt cuộc tranh cãi
Trải qua hai tiết học cuối cùng cũng đến giờ ra chơi.
– Chào các bạn mình là Trần Kiều Ân mấy bạn gọi mình là Kiều Ân hay là Joe cũng được , mình làm bạn được hông?- nói rồi cô mỉm cười thân thiện với ba người
– Dĩ nhiên rồi- cả ba đồng thanh

Từ nay chúng ta sẽ là bạn thân của nhau nhé!- Nana nói với Joe . Không hiểu sao cô lại có cảm giác rất thân thiết với Joe cứ như là đã quên nhau từ lâu vậy a\’ . Cô cũng ko thể nào lí giải được cảm giác lúc này của mình
– Mí bà có đi ăn hem hay ngồi đó nhìn nhau là đủ no rồi?- Ariel bực mình nói

– Đi thôi ! Cứ tiếp tục ở đây nữa chắc hồi bị bà ” nã pháo” bắn cùng chết- Rannie chọc quê Ariel
Thế là bốn cô nương thẳng tiến đến phòng ăn trong sự trấm trồ của mọi người . Vừa đi các cô vừa trò chuyện rôm rả mà ko hề có cảm giác ngăn cách nào cả.
– Ủa? Bên kia sảy ra chuyện gì mà sao có đông người quá vậy?- Nana vừa hỏi vừa chỉ tay về phía tòa nhà đối diện
Nghe Nana hỏi ba cô nàng kia liền dời mắt sang hướng chỉ tay của cô.Quả thật ở đó rất đông người tụ tập nhưng đặc biệt một điều là chỉ thấy toàn là nữ sinh ở đấy
– À! Đó là chuyện thường ở huyện a\’ – Joe thông thả nói
– Là sao?- ba người đồng thanh
– Khu nhà đó là của khoa Kinh Tế . Họ là fan hâm mộ của ba chàng hoàng tử trường mình đấy . Ngày nào mà chẳng có cảnh tượng này- thấy mí cô nàng mới vào chưa biết chuyện nên Joe đã giải thích cặn kẽ
– À! Hiểu òi ! Nhưng bọn họ là ai mà được hoan nghênh dữ vậy làm như siêu sao ko bằng- Rannie nói với giọng khó chịu
– Phải có nguyên nhân chứ .Ba người đó là công tử của Tam đại gia tộc có quyền thế nhất ở Đài Loan này đấy, ngôi trường này cũng do ba nhà cùng hợp tác xây dựng nên. Dason là hội trưởng hội học sinh, Mike và Joseph là hội phó đó , vừa đẹp trai vừa học giỏi hỏi mí cô gái trong trường ko ” đổ” mới lạ – Joe vừa nói vừa cười cười nhìn Rannie

- Chẳng lẽ trong số đó cũng có bà sao? – Ariel cười ,nheo nheo mắt nhìn Joe
– Bà điên quá ! Họ đẹp thật nhưng ko phải mẫu người tui thích- Joe nó- Thui thui đi ăn thui ! Bây giờ họ có xấu đẹp cũng chẳng liên qua đến chúng ta- Nana can ngăn , rùi vừa đi vừa nói thêm- Bộ mí bà làm như là lần đầu tiên được nhìn thấy zai đẹp hem bằng

– Uhm! Cũng đúng đối với chúng ta chuyện đó là hết sức bình thường – Rannie gật gù nói ( vì nổi tiếng nên mí cô gặp rất nhiều những người đẹp trên TG muh chính vì vậy nên mí ss cảm thí rất bình thường)
Đến nhà ăn , Ariel và Joe phụ trách đi mua thức ăn , còn Rannie và Nana thì đi chọn bàn. Các cô đã chọn một chiếc bàn gần cửa sổ có thể vừa ăn vừa nhìn được phong cảnh bên ngoài. Đột nhiên Rannie nói với Nana:
– Ko biết cảm nhận của bà ra sao chứ tui thì tui cảm thấy cô bạn mới này có gì đó rất đặc biệt mà những cô gái khác hem cóa
Nana phì cười vì lời nhận xét mù mờ của Rannie:
– Uhm! Tui rất thích tính cách của cô ấy, nhất là nụ cười . Nó ko hề có sự giả tạo nào cả , rất thật- cô nhận xét
Rồi cả hai ngồi đó ko ai lên tiếng cả. Thả hồn vào phong cảnh hữu tình bên ngoài mỗi người đang mang một suy nghĩ riêng cho mình
– Nè! Ăn được roài , chen mệt gần chết- Joe đã mang thức ăn về , mặt lấm tấm mồ hôi vui vẻ nói
– Tội nghiệp hem ! Thui uống miếng nước đi ha – Nana vừa cười vừa đẩy ly nước cho Joe
– Tui cũng mệt vậy seo hem ai đưa nước cho tui hết vậy?- Ariel phụng phịu làm mặt giận
– Nè cho bà đó đừng giận nữa ! Tui hết biết nói bà luôn a\’ , ăn thôi tui đói lắm òi- Rannie nói rồi liền nhào vào cháp
Bốn cô gái ngồi ăn ngon lành thì nghe tiếng lao xao ở phía sau lưng mình:
– Ba chàng hoàng tử kìa , lại đó xem đi- tiếng trầm trồ của mi\’ cô gái phía sau vang lên
– Dason tối nay đi chơi với em đi- một cô gái ăn mặt hết sức” thiếu vải” nói

– Lần sau đi cưng tối nay anh bận rồi – anh nói mà ko quên đá lông nheo với cô, làm cho các cô hồn bay phạch lạc
– Joseph à! Lần trước anh hứa là cùng em đi xem phim muh, anh quên rồi sao?tiếng cô khác vang lên ngọt như đường
– Mike à ! Còn anh thì sao? Hay tối nay mình đi bar nha
Mỗi cô một câu làm cho cả cái nhà ăn inh ỏi hẳn lên . Bốn cô nương của chúng ta ngồi ăn mà cũng phải phát cáu lên
– Trời ơi là trời ! Vào tận đây ăn muh cũng hem tha cho người ta nữa- Rannie phát khùng lên
– Từ nhà đến trường đều nghe , bây giờ chẳng những nghe mà còn được thấy nữa chứ , bực mình quá rồi cái gì cũng vừa vừa phải phải thui chứ – Nana gắt lên- thần tượng kiểu gì ko biết nữa?

Bỏ mặc cho hai con bạn đang cáu lên, Joe và Ariel vẫn thản nhiên ăn như ko có chuyện gì. Còn những chàng trai thì vẫn luôn miệng ” anh anh, em em” ngọt lịm làm cho các cô phải sởn tóc gáy ( tui cũng dzay^ nì) càu nhàu thế thôi nhưng đến nhìn mặt các cô còn ko buồn nhìn nữa là . Mặc cho đám con gái đó múa may quay cuồng ra sao thì bốn cô vẫn tiếp tục ” công việc” ăn uống của mình .

Có lẽ trong ba người thì Joseph là người đầu tiên phát hiện ra sự hiện diện của ba cô gái hôm qua mà mình đụng độ.Đang vui vẻ bên người đẹp thì Mike và Dason bị Joseph thúc cùi chỏ nói nhỏ:
– Công nhận hôm nay mình may mắn thiệt – Joseph vừa nói vừa cười một cách nham hiểm trước ánh mắt ngỡ ngàng của hai thằng bạn- Tụi bây nhìn đi xem ai kia kìa?- anh chỉ tay về hướng bàn ăn của các nàng
Theo chỉ tay của Joseph , bây giờ hai anh mới phát hiện ra kẻ thù bấy lâu mình tìm kiếm đang ở tại đây. Ba người nhìn nhau cười một cách man rợ rồi Dason nói:
– Gặp người quen mà ko chào hỏi thì thiếu lịch sự lắm

Hiểu ý nhau , các anh đi xăm xăm tới chỗ ba cô. Đang ăn Ariel thấy có bóng người đứng trước mặt mình nên cô ngẩn lên xem thì cô há hốc mà ko nói được lời nào .
Do ngồi đối diện nhau nên Nana và Rannie vẫn ko hề biết kẻ thù đứng sau lưng. Thấy Ariel và Joe nhìn lom lom ra sau mình mà ko nói được lời nào nên Nana vẫn vô tư hỏi:

– Bà làm gì vậy? bộ bị gió độc xâm nhập rùi hả? – Nana vừa nói vừa quơ quơ tay trước mặt Ariel
Ba chàng trai thấy vậy mà cũng sắp phì cười vì hành động ngô nghê của Nana nhưng đã kịp thời kềm chế
– Là.là….- Ariel ngạc nhiên quá độ đến nỗi ko nói nên lời mà chỉ biết chỉ tay ra phía sau
Nana và Rannie thấy lạ nên vội quay người lại nhìn thì thấy ba anh đang đứng đó khoanh tay nhìn mình cười hiểm. Đang còn kinh ngạc , ba cô đã nghe:
– Xin chào ! Chắc còn nhớ ” những người bạn cũ” này chứ?- Mike hỏi mà khuôn mặt các anh đã hiện lên một chữ” đểu” rùi
Đến nước này Nana , Rannie là những người bắt buột phải trấn tĩnh đầu tiên ,sau đó các cô mới lên tiếng đánh thức hai con bạn còn lại ra khỏi cơn mê
– Sao lại ko nhớ được ! Chúng ta đã có những” ấn tượng “tốt về nhau mà, nên muốn ko nhớ cũng ko được- Nana nhắc khéo chuyện cũ
– Hôm nay các anh hạ cố thân chinh đến đây ko biết có gì giúp được ko?- Rannie nhướng mày hỏi
Ko ai trả lời ai .Hai bên cứ thế mà nhìn nhau tóe lửa . Không khí trong phòng giờ đây còn nóng hơn cái lò luyện đơn. Mọi người căng thẳng, nín thở, im lặng chờ xem tình hình mà mồ hôi mẹ mồ hôi con tuôn ra tua tủa. Đang lúc”nươc sôi lửa bỏng” thế này thì bỗng:
– Nè tên kia! Mau đền kem cho tui- Ariel chạy đến trước mặt Joseph hét to
– HẢ?- cả đám nhìn nó trân trối
 Rannie vội vàng chạy lại kéo Ariel về:
– Bà biết mình đang nói gì hông?
– Thì lần trước hắn hại tui hem ăn được kem nay gặp lại tui phải bắt hắn đền chứ?!- Ariel vẫn ngây ngô trả lời
– Tui mệt bà quá ! Bà cứ ở yên đây đi để giải quyết mí tên này xong về nhà tui mua kem cho bà ăn đã đời luôn- Rannie hết cách nói
– Mấy anh muốn gì?- Nana hất mặt hỏi
– Muốn- tuyên- chiến – Dason ghé mặt lại gần và gằn từng chữ
– Được thui! Mí người muốn thì tụi tui chiều- Nana cũng hem vừa ( hixhix chít mí anh òi mí anh ơi , ss nổi tiếng mưu mẹo nhất muh)

– Tụi tui sẽ bắt các cô trả giá cho những hành động của mình- Mike hầm hừ
– Suỵt! Đừng nóng vội chứ- Nana đưa ngón tay lên miệng nói mà vẻ mặt bình thản đến đáng sợ
– Để xem ” mèo nào cắn mỉu nào “nhé ” ba ông tám”- Rannie cũng ko kém cạnh
– Cô…- ba chàng tức cành hông
– Ủa ? Hết bệnh rùi hả? bác sĩ nào mà chửa hay quá vậy- Rannie chọc quê Mike
– Cuộc chiến của chúng ta sẽ bắt đầu từ giờ phút này- Mike tức tối hét
– Chơi luôn sợ mấy người sao?- hai cô đồng thanh còn Ariel nhà ta thì chỉ đứng mà hem nói lới nào vì ba cô một lòng muh . Joe đứng bên ngoài thấy sự tình căng thẳng mà hem dám nhúc nhích chỉ biết thầm cầu trời khẩn Phật cho hai cô bạn bình bình an vô sự.Nói xong ba bỏ đi , Joe thấy thế cũng đi theo.Nhưng cũng ko quên quay lại chọc tức ba anh:
– Đi nha ” ba ông tám “- Nana cười rùi đi một nước
Ba người đứng đó nhìn theo ko chớp mắt , Mike buột miệng nhận xét:
– Họ cười lên trông rất đẹp
– Ê ê ! đừng quên họ là kẻ thù của ta đó- Dason nhắc , rồi thình lình quay sang hỏi Joseph- Giờ tính sao?
-Về nhà cậu bàn kế hoạch tác chiến – anh đáp gọn mà trong đầu đang mưu tính cái gì đó ( ông nì hem hổ danh là quân sư quạt mo của 2 ngươi kia muh)
Nói xong cả ba anh cũng bỏ đi . Mọi người chứng kiến sự việc ai cũng hào hứng chờ xem cuộc chiến của hai bên ( ham lèm gì người bị trúng miểng là mí người đóa)

Trên đường về nhà, cả ba anh ko ai nói với ai câu nào. Các anh đang nhớ lại những gì sảy ra từ khi gặp ba cô nàng ngang ngược. Joseph nhớ lại khuôn mặt của Ariel khi lần đầu gặp mặt rồi đến cuộc hội ngộ ngày hôm nay, anh nhớ cả những nụ cười , những hành động ngây thơ của cô khi cô bắt anh đền kem cho mình. Đột nhiên trên môi anh lại nở một nụ cười mà khiến cho cả Dason và Mike cũng khó hiểu . Nhưng khi nghỉ đến những việc mà cô đã gây ra cho anh thì máu nóng trong người lại bắt đầu bốc lên ngùn ngụt.Mike thì đang tức tối chuyện Rannie năm lần bảy lược cứ móc méo anh làm anh mất mặt trước bao nhiêu người.

Duy chỉ có một điều ở cô mà anh phải công nhận là cô có một khuôn mặt rất khả ái và nụ cười rất xinh. ( chít anh rùi anh ơi cũng vì ~ điều nì mà anh phải khổ dài dài đấy). Còn Dason , anh có nghĩ ngợi như hai người kia ko? Dĩ nhiên là phải có rùi, chẳng những có mà còn nhiều nữa là khác. Anh nhớ cái tính ngang ngạnh, bướng bỉnh và cách nói chuyện khiêu khích người khác của cô . Chẳng hiểu sao anh rất thích nhìn thấy đôi môi cong cớn mỗi lúc giận hờn của cô nàng. Thật là dễ thương! Nhưng cũng như hai thằng bạn của anh, là những nỗi nhục mà cô gây ra cho anh , anh sẽ ko bao giờ tha thứ được . Vì lòng tự cao của một đại thiếu gia chưa bao giờ bị sỉ vả nay lại bị các cô nhóc này chơi khăm một cú thật đau.
+ Tại nhà Dason:
– Mày nói đi ! Bây giờ phải làm sao ? Cục tức này tao nuốt ko trôi đâu- Mike nói giọng hậm hực
Mày im lặng để tao suy nghĩ coi ! Bộ mày tưởng có mình mày chắc?- Joseph bực mình quát lên vì Mike cứ léo nhéo bên tai làm anh chẳng suy nghĩ được gì
– Ko biết ba người đó là ai mà chẳng coi ai ra gì cả?- Dason thắc mắc
– Muốn biết cũng đâu phải là chuyện gì khó khăn đâu!- Joseph vừa nói vừa cười mà khuôn mặt đã khắc nguyên chữ” hiểm ” trên trán rùi

– Cách gì?- cả Mike và Dason cùng đồng thanh
– Tụi bây quên trường này do ai sáng lập ra rồi sao?- joseph khai thông trí nhớ cho hai thằng bạn
Rồi ba anh cùng nhìn nhau cười một cách khó hiểu. Bỗng Mike hỏi:
– Vậy mình nên đối phó với ba ” bà chằn” đó thế nào?
– Từ từ đừng vội chứ! Để điều tra được thân thế của ba người đó đã- Joseph nói mà đầu óc vẫn tiếp tục suy nghĩ “kế sách” tác chiến.
Hahahahaha! Ba anh chàng lại cười một cách man rợ khiến người nghe cũng phải rùng mình.( ma\’ ơi kinh woa\’)
– Ba đứa đang âm mưu gì đó ? – một tiếng nói phát ra từ cầu thang , một chàng thanh niên sở hữu khuôn mặt hết sức điển trai đi xuống nói
– Anh Matt???? – cả ba anh hét toáng lên vì ngạc nhiên
– Làm gì hét kinh thế ? Anh mày về rùi nè vui hem? – Matt cười tươi hỏi
– Sao anh về mà hem báo cho em biết để em đi đón anh? – Dason hỏi ông anh thân iu của mình
– Bộ tụi bây còn thời gian đi rước ông anh nì sao? Vậy mấy cô bồ tụi bây , tụi bây định để cho nó móc meo lên hay sao? – Matt cười cười chọc ba cậu em trai . Tuy là anh trai Dason nhưng từ nhỏ ba gia đình đã thân nhau nên Matt xem Mike và Joseph cũng như em trai mình vậy a\’.
– Ông này mới về mà đã shock thế hả? – Dason lườm Matt
– Ban nảy anh nghe mí đứa đang định âm mưu trả thừ ai đó phải hem? Nói cho anh mày nghe coi – Matt nói
– Dạ đâu có đấu – ba anh chối bay chối biến
– Tụi bây tưởng anh này là con nít à? Nói mau nếu biết ba đứa cho dấu thì tội chồng lên tội . Đến lúc đóa đừng trách anh nì ác độc nhá – Matt hăm dọa ( ông nì là chúa độc)
– Ông Matt nì đúng là cao thủ . Hông có việc gì thoát được mắt ổng cả.Thui thì nói thật luôn đi cho rùi – Joseph nghĩ thầm rùi cất giọng dè dặt nói cho Matt nghe.
Sau khi nghe ba thằng em mình kể chuyện anh lăn ra ôm bụng cười :
-Hahahaha…trời ơi …. tội nghiệp mí em của tui …hahaha.mà ba cô đóa là ai mà tài vậy ….hahahaha làm cho ba đứa em tui phải..hahaha – anh cười ngặt nghẽo , cười đến chảy nước mắt
– Anh cười đủ chưa ? – ba người gắt lên vì quá quê trước thái độ của Matt
– Hem an ui thì thui còn cười trên sự nhục nhã của người khác nữa – Mike mặt một đống nói
– Thui được òi anh hem cười nữa nhưng..hahaha – matt tưởng tượng ra khuôn mặt của em trai mình khi bị ba cô chọc tức anh lại ko nhịn được cười . Có lẻ, đây là lần đâu tiên anh thấy em mình bị người khác chơi như vậy. Từ đó tới giờ chỉ có nó chơi người ta thui chứ co ai dám chơi ngược lại nó đâu . Ráng nhịn cười anh nói – làm gì thì làm , anh ko quan tâm nhưng đừng chơi quá lố là được òi.
- Thank you anh – ba anh chỉ chờ có câu đó của Matt mà thui.
– Mà anh định học trường nào vậy? Hay về rồi anh lại đi ? – Dason hỏi
– Ko anh sẽ ở lại đây , học trường của mấy đứa đó . Ngày mai anh đi đăng kí học – Matt nói
– Yeah ! – các anh mừng hết lớn vì có Matt cùng học chung trường . Thế là ba anh lại càng có”hậu thuẩn”
– Thôi ba đứa ngồi chơi đi ! Anh lên lầu – Matt nói rồi đi thẳng lên lầu

Ở dưới này ba anh rủa thầm :
– Chiến này để tui xem ba cô chết khó coi cỡ nào . Hahahaha+ Tại nhà Nana:
Vừa bước vào nhà các cô đã nghe Ken hỏi:
– Sao hả? Hôm nay đi học vui ko? Ko có chuyện gì chứ?
– Vui lắm anh! Tụi em còn quen được một người bạn mới nữa. Cô ấy tên là Joe rất dễ thương- Rannie vui vẻ kể lại
– Uhm! Nếu vậy thì tốt . Có gì cần giúp đở thì mấy đứa cứ nói với hiệu trưởng biết ko?- Ken dặn ( oách ghê chưa?)
– Dạ! Em biết rùi. Thôi hem nói với anh nữa tụi em lên làu đây chừng nào dọn cơm thì gọi bọn em – Nana nói xong rồi cùng Rannie và Ariel chuồn lên lầu. Vì cô biết nếu cứ ở đó anh hai cô sẽ hỏi đủ điều làm cho cô nhức đầu .
Vừa đóng cửa phòng thì đã nghe Rannie rên rỉ :
– Trời ơi! Mệt quá. Cũng tại ba ông tám đó cả – cô bắt đầu quạu lên – nếu họ muốn chết thì tại sao mình ko giúp họ một tay?
– Uhm! Nhất là cái tên Joseph đó. Làm rớt kem của người ta mà ko chịu bồi thường gì hết , đã thế còn ăn nói ngang ngược nữa chứ- Ariel càu nhàu
– Nói vậy hai bà đồng ý lời khiêu chiến đó phải hem? – Nana nhìn hai người hỏi lại lần nữa
– Đúng!! – cả hai đồnh thanh
– Được ! Nếu chúng ta thống nhất như vậy thì mình sẽ làm “người tốt” một lần đi!Giúp cho họ chít được nhanh hơn – Nana nói mà mặt nhìn hết sức thâm hiểm ( chiến này mí anh bầm dập òi hixhix)

- Ba người đó đúng là ko biết lực chổ để mua quan tài rồi- Rannie nói
– Nhưng họ là ai mà nhìn hách quá vậy?- Ariel gãi đầu thắc mắc
– Muốn biết cũng đơn giản thôi – Nana tự tin nói

– Sao? Sao? Bà nói tụi tui nghe coi- cả hai người hấp tấp hỏi
– Vậy mí bà đi theo tui xuống đây! Sẽ có người giải đáp câu hỏi này cho chúng ta- nói rồi Nana đi xuống lầu trong sự tò mò của hai con bạn
Ken đang ngồi đọc báo ở phòng khách thì…..
– Anh hai! Tam đại gia tộc là gì vậy?- Nana từ sau lưng anh hỏi vọng lên
Ken hoảng hồn , giật mình quay ra sau xem thì thấy cô em lí lắc đang đứng đó ôm bụng cười vì hành động của anh
– Mấy đứa. làm anh hết hồn – Ken giận lên nói – có gì thì đứng trước mặt mà nói
– Thui mà! Tụi em đâu có cố ý đâu . Cho em xin lỗi muh! – Nana xụ mặt năn nỉ anh
– Được rồi , được rồi ! Có gì thì nói đi, nhưng lần sau ko được như thế nha? – Ken thấy vậy nên cũng xìu lòng
Thấy anh mình hết giận , cô chạy lại ôm anh và bắt đầu cuộc tra hỏi:
– Anh ! Tam đại gia tộc là gì hả anh?
– Bộ mấy em quen họ hả? – Ken vờ vực hỏi
– Thì anh cứ trả lời em trước đi mà – Nana nhăn mặt nói
– Tam đại gia tộc là ba đại gia tộc lớn nhất nhì Đài Loan này. Họ gồm có ba gia tộc . Thứ nhất là nhà họ Đường đứng đầu về việc kinh doanh khách sạn . Họ có rất nhiều chi nhánh trên Thế Giới vì vậy được mệnh danh là ” Vua khách sạn” , nghe nói gần đây họ đã bắt đầu bàn về việc hợp tác xây dựng một khách sạn có một ko hai ở ngay trung tâm của Thế Giới đó.
 Nhưng để làm được như vậy thì số vốn bỏ ra ko phải là con số nhỏ đâu nếu mà muốn nó là khách sạn của thế kỉ ? – Ariel hỏi với vẻ hiểu biết

– Uhm! Em nói đúng . Chính vì vậy mà họ đã quy động tất cả những nhà tỉ phú từ khắp nơi trên Thế Giới cùng nhau hợp tác đầu tư.Tam đại gia tộc này cũng tham gia đó . Ba của chúng ta cũng sẽ tham gia vào dự án này đấy – Ken giải thích rõ ràng phương thức kinh doanh này cho ba cô nghe
– À! Thì ra là thế – Nana và Rannie gật gù . Nhưng bỗng Nana chợt khựng lại nói như hét – cái gì? anh nói ba của chúng ta cũng sẽ hợp tác vào dự án đó sao?
– Uhm! dự án này đã được bàn lâu rùi , bây giờ mới bắt đầu triển khai kế hoạch thui- Ken gật đầu cái rụp nói
Cả ba cô ngồi nghe mà há hốc mồm như ko tin vào những gì mình vừa nghe. Hợp tác với gia đình tên ngốc đó hay sao?- Nana thầm nghĩ mà ko hay rằng anh trai cô đang nhìn các cô một cách khó hiểu
– Mấy đứa đừng có nhảy vào họng anh nữa được ko? – Ken hỏi
– Ok! – 3 cô đồng thanh
– Gia tộc thứ hai là nhà họ Trịnh . Gia tộc này thì kinh doanh bất động sản. Có thể nói họ là người nắm toàn bộ quyền lực trong giới bất động sản đó. Ko thua kém ai đâu, nếu nhà họ Đường được mệnh danh là ” Vua khách sạn ” thì nhà họ Trịnh được mệnh danh là ” Trùm bất động sản” . Nghe dữ dội quá hả? – Ken vừa nói vừa nhìn các cô nàng mà cười rồi nói tiếp – Họ cũng có máu mặt lắm đấy ko chỉ có ở Đài Loan đâu . Cái tên gọi ông trùm của ngành bất động sản đã vang danh khắp Năm châu rồi
– Wow! Quá dữ , ko ngờ họ lại có thế lực như vậy – Ariel ngạc nhiên trước những thông tin mà Ken cung cấp
– Cuối cùng là nhà họ Hạ . Nhà này cũng ko kém cạnh hai nhà kia đâu , đừng nên xem thường họ. Nhà họ Hạ thống thị cả giới cổ phiếu đấy . Chỉ trong vòng một năm mà cổ phiếu của họ tăng vọt lên,đứng đầu cả thế giới đó . Và cũng chính vì thế mà họ được mệnh danh là ” Vua cổ phiếu ” .
– Nói vậy thế lực của họ đâu có thua gì chúng ta – Nana nhìn anh trai hỏi
– Uhm! Chính xác! Có thể xem ngang ngửa với gia đình chúng ta – Ken gật đầu đồng ý trước câu nói của em gái , rồi tự nhiên anh nhìn các cô một cách khác thường rồi nói – nghe nói con trai họ cũng trạc tuổi các em đó . À ! Nếu anh nhớ ko lầm thì họ cũng học chung trường với ba đứa . Chỉ có điều họ học hơn các em một lớp .
Bấy nhiêu đó là quá đủ thông tin cho kế hoạch của mình . Các cô nhìn nhau đầy ngụ ý. Nhưng ko hay nãy giờ vẫn có một đôi mắt theo dõi ” nhất cử nhất động” của mình.
– Mấy đứa có gặp họ chưa? – Ken lên tiếng kéo ba cô trở về hiện thực
Vừa dứt câu hỏi ngay lập tức anh đã nhận được những cái nhìn ” sát thủ” của ba cô nàng , làm anh giật mình im bặt.Rồi nghe ba cô trả lời một cách ngắn gọn :
– CHƯA – cả ba cô đồng thanh mà nét mặt hầm hầmThấy không khí trở nên căng thẳng nên anh đành lên tiếng trước để phá vỡ nó:
– Ba đứa còn muốn hỏi chuyện gì nữa ko?
– Dạ hết rùi! Thank you anh nhiều nha- Ariel mỉm cười nói , xong rồi cô kéo Nana và Rannie lên lầu – Tụi em lên học bài nha!
– Uhm! – Ken nói mà ko khỏi thắc mắc trước thái độ của các cô
Khóa cửa cận ba cô gái bắt đầu bàn kế hoạch trả thù của mình mà ko muốn cho Ken biết:
– Bây giờ đã biết bọn họ là ai rùi – Rannie nói
– Giờ phải xử họ thế nào hả? – Ariel hỏi Nana vì trong ba người cô là người lắm mưu nhiều kế nhất và cũng là người ma lanh nhất .
– Ko làm gì hết – Nana nói gọn nhưng cũng đủ để Rannie và Ariel kinh ngạc
– Sao lại ko làm gì chứ? – Rannie nóng nảy hỏi
Bà ko nghe câu ” địch bất động ta bất động ” sao? Để xem bọn họ giở trò gì trước đã- Nana nói giọng bình thản
– Uhm! – Rannie và Ariel cũng ko hỏi nữa . Họ bắt đầu ngồi tám với nhau rồi cùng phá ra cười vì những câu chuyện vui mà Rannie kể. Họ ko ngờ rằng bên các chàng trai đang bắt đầu điều tra các cô .
+ Sáng hôm sau tại trường học:
Mới sáng sớm tại phòng hiệu trưởng đã xuất hiện những vị khách ko mời . Họ ko ai xa lạ đó chính là ba chàng bạch mã hoàng tử của chúng ta. Họ xộc thẳng vào trong phòng như một cơn lốc và ngồi chễm trện đối diện với ông hiệu trưởng , và bắt đầu cuộc truy hỏi khiến ông cũng phải sợ xanh mặt , lúi cúi hỏi:
– Ko biết hôm nay ba vị đến đây có việc gì ko?
– Chúng tôi muốn nhờ ông điều tra cho tôi ba người – Dason lạnh lùng nói
– Ba người mà các vị muốn tìm là ai ạ? Tôi sẽ cố gắng giúp – hiệu trưởng méo mặt hỏi. Nếu lần trước ông vui vẻ với các cô bao nhiêu thì bây giờ ông lại khiếp sợ bấy nhiêu .
– Đó là ba cô gái mới hôm qua . Nghe nói là năm nhất của khoa Thiết kế – Mike hất mặt nói
– Dạ.. nếu là ba người đó thì ko được ạ ! – ông khúm rúm nói
– Cái gì? – ba người đồng thanh làm ông hồn vía lên mây
– Ông nói lại xem ? Ko được à? – Joseph gằn giọng – Chắc ông muốn nghỉ hưu sớm phải ko?
- Ko.Ko phải nhưng.. thật sự là tôi khó xử lắm ạ ! – ông hiệu trưởng nhăn mặt vì ông rất rõ tính khí của ba chàng công tử nàu đã nói là làm với lại một phần là vì ông đã hứa với những cô gái đáng yêu của chúng ta rùi . Nhưng tình thế bây giờ thì…
– Tui cho ông cơ hội cuối cùng . Một là nói,hai là chuẩn bị viết đơn từ chức đi là vừa- Dason nét mặt ko hề thay đổi hỏi ông lần cuối cùng

Sau một lúc đấu tranh giữa lý trí và tình cảm của mình cuối cùng ông cũng phải chịu thua vì những lời hăm dọa của các anh . Ko phải ông ko muốn giúp ba cô gái giữ bí mật nhưng nếu làm thế thì ông sẽ bị đuổi . Gia đình ông cũng chỉ trong chờ vào số tiền lương ít ỏi của mình thôi. Ông đành đem hết tất cả tài liệu và thông tin liên quan đến các cô cho ba anh.
– Trời ơi! Sao ” ít” vậy? – Mike thản thốt khi thấy một chồng tài liều về các cô.
– Thôi tranh thủ coi mấy cái chính đi – Dason lên tiếng nhắc.
Nói xong ba chàng cắm cúi vào xem mớ hồ sơ vừa nhận được của ông thầy hiệu trưởng. Cả ba người vô cùng kinh ngạc trước những thành tích của các cô gái. Họ ko thể ngờ rằng , 3 cô gái nhỏ nhắn , đanh đá nhưng cũng ko kém nhí nhảnh của chúng ta lại là những nhà thiết kế hàng đầu Thế giới .Với những bộ sưu tập đầy ấn tượng đã được báo chí khắp nơi ca ngợi hết lời. Họ có thể được xem là thiên tài nhỏ tuổi trong ngành này . Ba người với ba phong cách thiết kế khác nhau . Đó chính là thế mạnh của ba cô.

– Wow! Ko ngờ mấy ” bà chằn” đó cũng dữ dội thiệt – Mike hào hứng nói, rồi ngồi đó mơ màng
– Tỉnh dùm cái đi cha – Joseph đập mạnh lên vai Mike làm anh giật mình
– Làm hết hồn !từ từ làm gì nghê thế – Mike cãi lại
– Thôi thôi tụi bây xem cái này nè – Dason vừa nói vừa đưa một tờ báo cho hai anh
Trên báo là hình ảnh của ba cô gái rất dễ thương nhưng bên cạnh là dòng chữ to tướng dễ dàng đập ngay mắt người đọc . Nội dung của nó là ” Các công chúa nhỏ của ba tập đoàn thời trang hàng đầu Thế giới đang đi cùng ba mình . Đó cũng là ba vị chủ tịch được xem là ” Trùm ” của ngành thời trang “.
– Nói vậy họ là ..- Joseph kinh ngạc đến độ ko nói nên lời- Chuyện này là sao hả? Ông có thể giải thích một tí ko? – Dason quay sang hỏi ông hiệu trưởng với anh mắt khó hiểu
Thật ra các cô ấy đã nhớ tôi giữ kín bí mật này nhưng.. nếu các vị đã hỏi thì tôi cũng xin nói luôn . Chuyện các cô ấy sang đây học vẫn chưa được các ngài chủ tịch đồng ý – nói đến đâu ông ngừng lại để xem phản ứng của các anh
– Nói vậy có nghĩa là.. họ bỏ trốn hay sao? – Joseph nghi ngờ hỏi
Hiểu trưởng ko trả lời thẳng câu hỏi của anh mà chỉ gật đầu khẳng định. Rồi ông mới nói thêm:
– Chuyện này chưa ai được biết cả, nên xin các cậu đừng tiết lộ ra ngoài
Ba anh chàng nghe được câu này thì mừng húm như mở cờ trong bụng . Trong đầu các anh đã biết nên làm gì với các cô gai nhà ta rồi . Họ nhìn nhau ma cười nham hiểm
– Được thôi ! Chúng tôi hứa với ông- Dason nói rồi cùng Mike và Joseph bỏ đi một mạch
– Bây giờ tao biết làm gì rồi- Dason vừa đi vừa nói với hai thằng bạn
– tao cũng biết nên làm gì rồi – hai người kia cũng cười đểu nói
Cả ba cùng thẳng tiến đến lớp của ba nàng. Mà mặt mày các anh tười như hoa.Chiến này các cô sẽ chít với chúng tôi- ba anh thầm nghĩ

Còn ba cô nương ranh mãnh của chúng ta thì cũng vừa bước vào lớp. Ngay lập tức các cô đã nhận được những ánh mắt soi mói của mọi người . Không khí trong lớp bậy giờ vô cùng ngột ngạc
– Hứ! Mới vào mà đã gây ấn tượng rồi – một cô gái nói rồi từ từ bước về phía các cô – mấy người cũng gan quá ha dám đụng tới ba chàng hoàng tử của trường này à?
– Đúng là ko biết tự lượng sức mình, ” đũa móc mà trèo mâm son” , hèn mọn như các cô mà cũng định gây ấn tượng trước các anh ấy sao?- cô thứ hai nói giọng khinh miệt

Mới sàng sớm vô lớp chưa kịp ngồi xuống mà ba cô đã bị người khác lên tiếng sỉ nhục mình , từ nhỏ đến lớn chưa một ai dám nói chuyện kiểu đó với các cô hết , ngay cả dù lúc ba các cô giận dữ cùng ko hề nói nặng lời như thế mà chỉ trách nhẹ thôi nhưng bây giờ thì… máu nóng trong người các cô sôi lên sùng sục . Ba cô tiến lại gần và ” Đốp”, ” chát” lại:
– Chúng tôi hèn mọn , các cô cao sang à? Thật nực cười – Nana khinh bỉ ra mặt
– Cô…- mi\’ cô kia tức lem\’
– À! Đúng òi nếu ko thấy tận mắt thì đừng nói nhé ! Người tuyên chiến với bọn tôi chính là họ . Họ muốn chít thì tụi tui làm sao mà cản với lại tụi tui cũng muốn giúp cho họ chit nhanh một tí thui . Họ cám ơn tụi tui ko kịp nữa kìa – Rannie nghênh mặt nói tiếp
Rồi hai bên đứng đó đấu võ mồm với nhau @^$^%^*#^(*-&%&&(%(*-(!#$ làm cho cái lớp trở nên náo nhiệt hẳn .
Ba chàng trai cũng vừa tới để chứng kiến cuộc cãi vả của các nàng . Bỗng một người trong lớp phát giác ra sự xuất hiện của họ rồi hét lớn lên như trúng vé số:
– Bạch mã hoàng tử đến lớp ta kìa !!!!!!!!!!!!!!
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía của ba người họ . Ba cô nàng cũng ngạc nhiên ko kém . Vì họ ko nghĩ rằng ba anh dám đến tận lớp mình . Thấy được người cần tìm, các anh đi xăm xăm đến và kéo tay họ đi ra ngoài trong sự bất ngờ tột độ của các nàng củng như của mọi người
– Bỏ tay tui ra ! Đau quá à – Nana nhăn mặt đau đớn vì Dason nắm tay cô lôi đi quá mạnh và chặt
– Tên ” ôn thần ” thả tay tui ra ko là tui cắn à – Ariel tức giận nói nhưng anh nào có nghe
– Thật ra mấy người muốn gì chứ? Tha tay tụi tui ta chưa? – Rannie tức tối quát vào mặt Mike . Quá tức Rannie , Nana và Ariel thưởng cho ba chàng ba cái cắn đau điếng
– Mấy cô làm cái trò gì vậy? – cả ba cùng la lên làm cho các cô giật mình
– Ai biểu ko thả chúng tôi ra làm chi – Ariel lí nhí nói – mấy anh làm tay chúng tôi đau quá.

Nghe Ariel nói mà rươm rướm nước mắt thì ba anh chàng mới nhìn xuống thì thấy tay của mấy cô đỏ chóe còn in những lằng tay của mình mà ko khỏi chạnh lòng.
– Chúng tôi ko cố ý mà ! Thui đừng khóc nữa bộ mấy cô ko sợ người ta cười sao? – Dason cuối xuống cằm tay Nana lên xem rồi nói
– Phải đó! Mọi người đang nhìn kìa – Mike hò theo
Lời nói của anh thật sự có hiệu quả , ngay sau đó các cô ko còn mè nheo nữa.
– Nè! Anh lợi dụng nắm tay tôi như thế là đủ rồi đó – Nana nói mà mắt nhìn Dason lom lom
– Oh! Xin lỗi tui ko cố ý – anh hoảng hồn buông tay cô ra và nói- chúng tui có chuyện muốn nói với các cô , bây giờ thì đi theo chúng tui một tí

Nói xong các anh quan sat xem phản ứng của các cô thế nào nhưng ko thấy ai nói gì cả.
– Một tí thui chẳng lẽ các cô sợ chúng tui đến thế sao? – Joseph biết ba cô nghĩ gì nên mới dùng chiêu khích tướng
– Ai sợ chứ- ba cô đồng thanh – đi thì đi bộ sợ sao?
Thấy “con mồi” sập bẫy thì các anh cười khoái chí rồi dắt các cô lên sân thượng để thương lượng tiếp. Còn các cô cũng lon ton đi theo . Để xem mí tên ngốc các anh giở trò gì – ba nàng thầm nghĩ .
Thật ra kế hoạch này các anh bày ra đã thành công được phân nửa rồi đó chính là đã dụ được các cô nàng chanh chua này vào bẫy một cách ngon ngọt . Cho dù có nằm mơ các cô cũng ko ngờ rằng ba anh chàng này cũng rất ma ranh . Họ đã đặt ba nàng vào thế bí.
Lên tới sân thượng , chưa kịp thở thì Nana đã hạch hỏi:
– Được rồi có gì nói lẹ đi chúng tôi còn trở về lớp để học nữa?
– Từ từ đã Chu đại tiểu thư – Dason tiến sát gần cô và nói nhỏ vào tai cô .
– Anh..anh.tại sao anh lại…- Nana sửng sốt ko nói được.
– Muốn điều tra các cô đâu phải chuyện khó khăn gì , có phải ko Dương đại tiểu thư – Mike nói rồi nháy mắt với Rannie . Còn mí cô náng ta tức anh ách
Joseph quẳng tờ báo cho Ariel . Cô xem xong chỉ biết đứng đó giương đôi mắt to hết cỡ mà nhìn anh.
– Các vị tiểu thư xin bình tỉnh đi ! Nóng quá coi chừng lên tăng xông bây giờ – Joseph tỉnh bơ nói
– Ba người dám điều tra chúng tôi à ?- Nana tức quá quát tướng lên
– Suỵt! Cô làm gì hét lớn thế bộ muốn cho cả trường biết hay sao?- Dason vừa nói vừa đưa một ngón tay lên miệng cô
– Vậy mí người muốn gì đây ?-Rannie quắt mắt nhìn Mike hỏi
– Ko ! Có muốn gì đâu chỉ muốn các cô giúp chúng tôi một chuyện thôi – Mike khoái chí nhìn các cô nàng
– Muốn gì thì nói đại đi- Ariel nóng lên
– Chuyện là vầy, chúng tôi hiện giờ đang thiếu một người đầy tớ nên….- Joseph nói rồi rảo nhanh mắt nhìn ba cô
– Các anh muốn dùng cái này để uy hiếp chúng tôi làm oxin cho ba người chứ gì?- Nana hỏi mà nhìn Dason như muốn ăn tươi nuốt sống
– Hahahaha ….- cả ba anh cùng cười man rợ – cô quả là thông minh , hiểu ý người khác – Dason ko vừa nói
– Đúng chúng tôi muốn các cô làm nô lệ cho chúng tôi – Mike nhìn Rannie khiêu khích
– Không bao giờ – ba cô đồng thanh hét lên
– Các anh có thiếu cha gì người hầu sao cứ nhất thiết là chúng tôi chứ? – Nana hỏi
Phải đó ! Chỉ cần các anh mở miệng thì có hàng đống người tự nguyện ” dâng hiến ” cần gì đến ba chúng tôi chứ – Rannie tức tối quát
– Chúng tôi ko thích , chúng tôi muốn các cô, chỉ thế thôi – Mike nhìn Rannie tức tối làm anh sướng run người
– Giờ chúng tôi hỏi lần nữa các cô có chịu hay ko? – Dason gian xảo hỏi
– KHÔNG – các cô đồng thanh
– Được thôi ! Nếu vậy ngày mai cả trường sẽ xôn xao lên vì tin ” Các đại tiểu thư trốn nhà , lừa thầy dối bạn giả nghèo ” hahaha – Joseph nói rồi toan quay lưng bỏ đi
– Anh.. đứng lại đó – Ariel hét lên gọi giật anh lại – Các anh thật bỉ ổi . Ko giống phong cách hành sự của một thiếu gia danh giá .
——————————————————————————–
– Cô..- bị sỉ nhục Joseph tức điên người nhưng anh phải gắng kiềm chế để hoàn thành việc lớn
– Chúng tôi cho các cô từ từ suy nghĩ đó – Dason nói rồi kéo 2 người kia ra chỗ khác
– Ê! Mày có chắc bọn họ sẽ chịu ko?- Mike vờ vực hỏi Joseph
– Mày cứ yên chí đi – Joseph cười thầm
Về phía các cô nàng , giờ đây họ rất hoang mang ko biết phải làm sao. Nếu để cho cả trường biết đồng nghĩa với việc thông báo cho papa các cô biết

Bây giờ tính sao? Lời của ba tên đó có đáng tin ko? – Ariel lo lắng hỏi
– Mấy bà để từ từ tui nghĩ coi đừng cóa hối nữa – Nana phát tiết lên
– Nhìn mặt ba ông tám đó ko giống là nói giỡn đâu – Rannie nói mà lòng nóng như lửa đốt
– Ko ngờ cũng có ngày mình bị chơi một cú như thế – Nana nhăn mặt nói – giờ chỉ còn cách đồng ý yêu cầu của mấy tên đó thôi – nói rồi cô nhìn hai con bạn như hỏi ý
– Uhm! đành chịu thôi hết cách rồi- Rannie miễn cưỡng đáp
– Còn bà ?- Nana hỏi Ariel
– Hai bà đã quyết định như vậy thì cứ thế mà làm đi – Ariel xụ mặt nói
– Hứ! Muốn tụi tui làm oxin cho hả , được thôi ! Nhưng các anh đừng tưởng bở. Các anh biết nắm tẩy của chúng tôi , bộ chúng tôi ngu sao? – Nana cười thâm hiểm – tới lúc đó tui cho mấy anh ” kêu trời ko thấu , kêu đất cũng ko được luôn”
Thế rồi ba cô đi đến chổ các chàng để ” đàm phán” mà mặt ai nấy đều bình tĩnh đến bất bình thường .
– Muốn chúng tôi đồng ý cũng được nhưng phải có điều kiện kèm theo – Nana nhìn ba anh ranh mãnh nói
– Được ! Điều kiện của các cô là gì? Nói Đi! – Joseph nói mà trong lòng thầm lo ko biết cô nàng muốn giở trò gì đây
– Thứ nhất chúng tôi muốn các anh làm hợp đồng đảm bảo cho lời nói của mình – Nana cao giọng nói
– Các cô ko tin chúng tôi sao?- Mike hỏi
– Không!! – cả ba đồng thanh làm các anh giật mình
– Được ! Chúng tôi chấp nhận – Dason chịu hết nổi trước giờ có ai dám nói là ko tin các anh đâu.
– Thứ hai nếu bản hợp đồng này bị một trong hai bên tiết lộ thì bên đó sẽ phải bồi thường ” tổn thất” cho bên kia , Ok? – Nana vẫn tiếp tục
– Chuyện đó là đương nhiên . Nhưng bồi thường cái gì ? – Mike khó hiểu
– Nếu bên nào tiết lộ thì phải làm oxin cho bên kia mà ko được hó hé lời nào , sao hả ? – Rannie vênh mặt vừa nói vừa kênh với Mike
– Cô . ngon lánh . Ok thôi , tui sợ cô sao ?- Mike vừa nói vừa dí tay chỉ vào mặt Rannie

Thứ ba chúng tôi chỉ làm oxin cho các anh trong vòng ba tháng thôi , Ok? Các anh ko muốn tụi tui cũng đành chịu , sao quyết định đi ! – Nana tiếp tục bản ” tấu sớ” dài ngoằn của mình
– Ok ! CÓ còn hơn ko – Dason gật đầu
– Thứ tư chúng tôi sẽ ko làm những việc phi pháp, trái với lương tâm . Còn nữa, các anh ko được quyền bóc lột sức lao động của chúng tôi. Ok? – Nana đứng khoanh tay nói
– Ok – ba anh đồng thanh vì quá bực mình
– Còn gì nữa ko nói luôn một lần một đi chúng tôi mệt quá – Mike phát quạu
– Cuối cùng ko được xâm phạm thân thể hay bất cứ những gì gọi là riêng tư của chúng tôi . Sao hả? Bấy nhiêu đó có làm được ko?- Nana nhướng mắt hỏi
– Các cô có cho tụi tui cũng ko thèm – ba anh cùng nói
– Anh…. – các nàng tức phì khói
– Ừ !Nhưng có cho đâu mà thèm – Nana mát mẻ
– Cô… yên tâm đi thời gian còn dài, từ từ hành hạ các cô vẫn chưa muộn – Dason mặt gian trá nhìn cô nói
– Chúng tôi sẽ cho các cô biết mùi vị thế nào khi xúc phạm đến tôi – Joseph nhìn Ariel vừa nói vừa cười cười
– Ok ! Những yêu cầu của các cô chúng tôi sẽ cố gắng thực hiện. Bây giờ các cô về lớp đi sau giờ học là bắt đầu ” công việc” nhá\’ – Mike nói xong rồi cùng Danson và Joseph bỏ đi nhưng ko quên để lại cho ba cô những cái nháy mắt chít người
– Trời ơi ! Chắc chết quá , có ai cứu tui hem? Tự nhiên đi làm oxin cho ba ông tám đó – Rannie than vãn
– Thui tụi tui cũng vị thui , đi vào lớp đi mắc công hồi bị la nữa –
Nana kéo Rannie và Ariel về lớp mà trong lòng tức lộn ruột khi nghĩ tới bản mặt đáng ghét của Danson
Bước vào lớp các cô đã bị Joe kéo đi hỏi chuyện.
– Mí bà ko sao chứ? Họ có làm gì ba bà hem ?- Joe lo lắng hỏi
– Có gì đâu chỉ là nói chuyện thui – Rannie trấn an bạn
– Thật ko?- Joe nghi ngờ- vậy mí bà định xử ba ông đó ra sao?
– Sau khi nói chuyện , chúng tui đã quyết định đình chiến – Nana nói mà giọng bùn bùn
– UHM! Vô học thôi – Joe nói xong rồi bỏ vào lớp .
Còn ba cô thì thầm thương cho số phận hẩm hiu của mình sắp tới ko biết trôi về đâu.
+Cùng lúc đó tại sân bay:
– CHuyến bay từ New York mang số A3255 vừa hạ cánh tại sân bay . Xin quý khách nhanh chóng đến bộ phận hải quan để kiểm tra hành lí..- tiếng cô tiếp viên vang trên loa
Sau mười lăm phút làm việc với hải quan thì cuối cùng cô cũng đặt chân xuống mảnh đất quê hương của mình. Cô vừa bước ra đã thu hút biết bao ánh mắt hướng về mình. Với mái tóc dài tung bay trong gió , khuôn mặt thanh tú đã làm xiu đổ nhiều chàng trai .
– Đại tiểu thư! Đại tiểu thư tôi ở đây nè !- ông người đàn ông ngoài sáu mươi đứng từ xa vẫy tay với cô gái
– Bác Ngô ! Phiền bác ra đây đón cháu quá – cô gái từ từ tiến đến và mỉm cười
– Có gì đâu đó là nhiệm vụ của tôi mà ! – người đàn ông cười hiền nói- giờ tiểu thư về nhà chứ?
– Ko hãy đến D&D trước – nói rồi cô bước lên một chiếc xe màu đen sang trọng rồi lao đi
– Lần này ko biết tiểu thư về đây có chuyện gì ko?- người đàn ông vừa lái xe vừa hỏi- chắc chuyện lần này quan trọng lắm nên đại tiểu thư mới đích thân giải quyết phải ko ạ?
– Bác quả là người hiểu cháu nhất – Beatrice cười nhẹ nói – bác thử nghĩ coi còn ai trên đời này khiến cháu phải chạy đôn chạy đáo thế này?